2012

Đại sứ Úc tại VN thăm HT Thích Quảng Độ

Sáng thứ năm 29 tháng 11 năm 2012, ông Hugh Borrowman, Đại sứ Úc tại Việt Nam đã từ Hà Nội vào Sài Gòn vấn an Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền Viện. Ông Hugh Borrowman, Đại sứ Úc tại Việt Nam (phải) và Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền Viện, sáng thứ năm 29 tháng 11 năm 2012. Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ đã dành cho Đài Á Châu Tự Do một cuộc phỏng vấn đặc biệt nhân sự kiện này. Trình bày tình hình Giáo hội Ỷ Lan: Kính bạch Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ. Được tin ông Hugh Borrowman, Đại sứ Úc Đại Lợi tại Việt Nam, đến thăm Đức Tăng Thống hôm thứ năm 29.11 tại Thanh Minh Thiền Viện, kính xin Đức Tăng Thống hoan hỉ cho biết nội dung cuộc gặp gỡ này? HT Thích Quảng Độ: Thưa cô Ỷ Lan và quý khán thính giả của Đài Á châu Tự do. Hôm qua ông Đại sứ Úc Đại Lợi có đến thăm tôi. Hiếm khi được gặp các vị ngoại giao nước ngoài như thế. Do đó, khi gặp được những dịp may như vậy, tôi nói rõ về tình hình của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất trong 37 năm qua. Sau 1975, Giáo hội bị một cái Pháp nạn rất nặng nề, đó là dưới chế độ Cộng sản từ khi mà họ toàn thắng trong miền Nam này cho đến bây giờ. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất vì không chịu khuất phục những bất công của họ, cho nên họ cứ tiếp tục đàn áp cho đến giờ phút này. Họ chưa chấm dứt sự kỳ thị, đàn áp Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Cho nên những hoạt động của Giáo hội từ ba mươi mấy năm nay rất khó khăn. Thuyết pháp, giảng đạo không được, mở trường dạy học không được, nhất là sau khi họ đã lợi dụng được một số các Sư lập ra cái Giáo hội Phật giáo Việt Nam hiện nay nằm trong Mặt trận Tổ quốc và dưới sự lãnh đạo của Mặt trận. Họ có một Ủy ban Tôn giáo, tất cả các hoạt động của Giáo hội Phật giáo mà người ta thường gọi Giáo hội Quốc doanh đều do Cộng sản kiểm soát và chỉ huy hết, không có một cái gì gọi là tự trị hay độc lập cả. Bởi vậy cho nên đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là họ rất có ác cảm. Nếu có một cơ hội nào dẹp bỏ được là họ sẽ áp dụng đấy thôi. Cho nên Giáo hội càng ngày càng khó khăn. Như hôm qua tôi mới được biết tin họ lại có cái Nghị định 92 gì đây này, mới nhất về tôn giáo đó. Chắc là còn gay gắt, nghiêm khắc hơn là các nghị định trước đây. Cái vấn đề thứ hai tôi trình bày với ông Đại sứ là vấn đề Dân chủ, Tự do. Cái nhu cầu dân chủ hóa Việt Nam là một nhu cầu rất cần thiết, không phải riêng cho Giáo hội mà cho toàn dân. Bởi vì toàn dân đang bị đàn áp. Ai thuận theo Cộng sản thì tương đối còn được dễ sống, còn ai không đồng ý với những đường lối chính sách của họ thì bị đàn áp đây. Gần đây bao nhiêu người đã bị đưa ra tòa, bị tống giam tù, cả thế giới biết rồi. Trong đó có rất nhiều thanh niên, chứ không như trước đây là những người lớn tuổi đâu. Thanh niên nam nữ, nhiều tuổi nhất là 20 tuổi cũng bị tù hết cả. Cho nên tôi có trình bày với ông Đại sứ cái nhu cầu dân chủ hóa Việt Nam của chúng tôi là nhu cầu cấp thiết nhất bây giờ để cho dân tộc Việt Nam có thể sánh vai với các dân tộc trên thế giới cùng nhau tiến bộ đến một nền văn minh nhân loại thật sự. Chứ còn dưới cái chế độ độc tài toàn trị như bây giờ người Việt Nam không tiến lên được, rồi bị tụt hậu đấy thôi. Tôi cũng có nói với ông Đại sứ Úc rằng là cái nguyện vọng của người dân Việt Nam như thế. Tự mình thì có thể khó khăn lắm, thực sự ra chúng tôi vẫn ý thức rằng phải tự người Việt Nam đã, rồi sự giúp bên ngoài là phần phụ trợ thôi, chứ không phải phần chính. Nhưng nếu được sự giúp đỡ của các nước dân chủ tiến bộ trên thế giới trong đó có nước Úc mà giúp một phần, có thể cái việc dân chủ hóa Việt Nam được dễ dàng chút nào không. Vấn đề biển đông Ỷ Lan: Bạch Đức Tăng Thống, còn vấn đề gì khác nữa không? HT Thích Quảng Độ: Vấn đề thứ ba đây cũng rất quan trọng, là vấn để Biển Đông. Bây giờ Việt Nam đã mất một phần rồi, đảo Hoàng sa, 8 đảo ở Trường Sa. Bây giờ Trung quốc đã lập Trung tâm huyện Tam Sa rồi, rồi đặt cơ quan hành chánh, quân sự để mà điều khiển cái vùng biển đó. Rồi dân chài của mình ra đánh cá thì họ bắt, họ giết, họ giữ bao chục năm nay rồi, thì tình hình đó rất nghiêm trọng. Tôi cũng nói với ông Đại sứ rằng cái Biển Đông không chỉ riêng quan trọng với Việt Nam, mà nó còn liên hệ … bây giờ thế giới thu hẹp lại lắm rồi. Không ai có thể sống cô lập được, không một nước nào có thể cô lập, độc lập mà sống được, cái thuyết nhân duyên của nhà Phật, cái này liên hệ với cái khác, mối liên quan chằng chịt với nhau không ai sống độc lập riêng rẻ mà tồn tại được. Thành ra cái Biển Đông tuy rằng lãnh thổ của Việt Nam nhưng mà toàn các nước vùng Thái Bình dương, Ấn Độ dương cũng có liên hệ, mà trong đó cũng có nước Úc. Bây giờ giả dụ như Trung quốc họ chiếm được toàn thể Biển Dông, họ làm chủ biển Malacca là con đường thông thương giữa Thái Bình dương và Ấn Độ dương thì nước Úc cũng không tránh khỏi cái sự ngăn trở. Cho nên đây là một cái việc chung, tôi có trình bày hết với ông Đại sứ như thế, cái tầm quan trọng của Biển Đông. Bây giờ chỉ có cái mong muốn là làm thế nào để dân chủ hóa được Việt Nam để rồi liên kết với tất cả các nước dân chủ trên thế giới, trong đó có nước Úc, thì tất cả liên minh dân chủ có thể giúp đỡ thì có thể giữ được Biển Đông. Còn riêng Việt Nam bây giờ thì tôi không có hy vọng gì. Ngay trong cái Đại hội Thượng đỉnh mới nhất cách đây mấy hôm trong tuyên bố chung, ông Hun Sen, Thủ tướng của Kampuchia ông nói rằng vấn để Biển Đông là không quốc tế hóa được. Việt Nam ngồi đó nhưng cũng im lặng, không dám phát biểu gì. Riêng ông Tổng thống Aquino III của Philippines là ông phản đối. Như thế chứng tỏ Việt Nam quá yếu rồi, không dám nói nữa. Còn mới nhất đây là giấy Thông hành họ in cái Lưỡi Bò nữa này, Passport họ in Lưỡi Bò, thì không biết Việt Nam đối xử ra làm sao? Bây giờ họ xin nhập cảnh visa vào Việt Nam đây, với cái Lưỡi Bò đấy mình có cho nhập cảnh hay không? Việt Nam có cho vào không? Có nhận cái visa nhập cảnh cái đó không? Mà nếu visa nhập cảnh cái đó thì coi như Việt Nam tự dâng nước mình cho Tàu rồi. Đó là những vấn đề mà tôi thảo luận, tôi trình bày với ông Đại sứ Úc như thế. Ỷ Lan: Kính bạch Đức Tăng Thống, xin hỏi một câu hỏi chót. Tháng 8 vừa qua thì Đại sứ Mỹ đến vấn an Hòa thượng, rồi bây giờ Úc Đại Lợi. Như vậy thì Đức Tăng Thống bay giờ hết quản chế rồi, muốn tiếp ai thì tiếp? HT Thích Quảng Độ: Đâu có tiếp ai thì tiếp, bây giờ Công an ngồi kèm… này bây giờ Công an họ vào quét chùa (cười) họ quét hộ sân chùa bao cửa chùa đó… ông công an ngoài ngõ đó. Thanh Minh giờ oai không?! Công an vào quét hộ sân chùa đó. Bao nhiêu chục năm nay thì cứ có một cái phòng trên lầu một đây này, cứ ở đây thôi. Chỉ có một tháng, bây giờ thì hai tháng một lần đi bệnh viện vậy thôi. Có ai ra vào gì đâu, mà mình có đi đâu được đâu? Mà đi đâu bệnh viện thì họ theo. Cũng như bây giờ ăn có một bữa, sáng ở dưới bưng lên. Ở ngoài cái cửa ra vào có cái ghế đẩu để đó, ăn xong để đó, dưới bếp họ lên họ đưa xuống, rồi họ khóa cửa sắt lại (cười). Cầu thang lên tôi có cái cửa sắt y như nhà tù vậy. Như vậy là hai mươi mấy năm nay rồi, từ ngày ở Bắc về. Đâu có ai cho thuyết pháp? Bây giờ tôi chỉ thuyết cho tôi thôi. Không được tụng kinh cho người khác, không được giảng đạo, chỉ có quyền tụng kinh cho mình thôi. Họ đã quy định rõ ràng. Ở đây là ở nhờ, chùa của Hòa thượng Thích Thanh Minh, Hòa thượng lấy tên Hòa thượng đặt tên chùa. Tôi từ suốt từ ngày đi tu sáu mươi mấy năm nay chỉ đi ở nhờ không thôi. Tôi mới thực sự là người vô sản chính cống đấy, hơn cả Đảng Cộng sản, hơn cả ông Marx Lenine đấy. Ông Marx Lenine có đất, có tài sản, chứ ông Sư Quảng Độ chẳng có tấc đất nào, mà tấc đất cắm cái dùi cũng không có. Cho nên Cộng sản bỏ tù tôi là bỏ bậy thôi. Tôi bây gờ rất là giải thoát. Thật sự vậy, không có cái gì ràng buộc. Ỷ Lan: Xin cám ơn Đức Tăng Thống. http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/australian-ambassador-visit-t-q-d...  
......

Ánh sáng xanh giúp người tỉnh táo như cà phê

Khi thực hiện những công việc đòi hỏi sự tập trung tinh thần, con người có thể dùng đèn phát ra ánh sáng màu xanh để duy trì sự tỉnh táo. Ngủ gật là nguyên nhân gây nên 1/3 số vụ tử vong trên đường do nó làm giảm mức độ tỉnh táo và khả năng xử lý tình huống của người điều khiển phương tiện. Vì thế những người tham gia giao thông áp dụng nhiều biện pháp, như uống cà phê, để ngăn chặn cảm giác buồn ngủ. Các nhà khoa học của Đại học Bordeaux Selagen tại Pháp cùng các đồng nghiệp Thụy Điển cho rằng ánh sáng màu xanh dương có thể giúp con người duy trì sự tỉnh táo giống như cà phê. Để chứng minh, họ mời 48 người tình nguyện có tuổi đời trung bình 33,2 tham gia một thử nghiệm. Nhóm nghiên cứu yêu cầu các tình nguyện viên lái xe hơi trên quãng đường có chiều dài 400 km. Mỗi người lái vào ban tối ba lần và chỉ nghỉ ngơi khoảng 15 phút trong mỗi cuộc hành trình. 1/3 số tình nguyện viên uống cà phê hai lần trong ba chuyến đi (trước khi khởi hành và trong lúc nghỉ ngơi), 1/3 số họ tiếp xúc ánh sáng màu xanh từ một đèn LED trong xe nhưng không uống cà phê. Số người còn lại uống giả dược và không tiếp xúc với ánh sáng màu xanh dương. Để đánh giá mức độ tỉnh táo của tài xế, nhóm nghiên cứu đếm số lần họ cán vào vạch phân cách trên đường. Số lần cán vạch càng nhiều thì mức độ tỉnh táo càng thấp. Kết quả cho thấy, nếu tính trung bình, số lần cán vào vạch của nhóm người tiếp xúc ánh sáng màu xanh dương và nhóm uống cà phê lần lượt là 15 và 13 lần. Trong khi đó số lần cán vạch trung bình của nhóm uống giả dược lên tới 26. Như vậy ánh sáng màu xanh có tác dụng gần tương đương cà phê trong việc duy trì mức độ tỉnh táo của tài xế. Giới khoa học đã biết ánh sáng màu xanh làm tăng mức độ tỉnh táo do nó kích thích các tế bào thần kinh ở võng mạc. Các tế bào này kết nối với vùng não điều khiển mức độ tỉnh táo bằng cách tăng giảm melatonin, một hoóc môn gây buồn ngủ vào buổi tối. Nếu các tế bào thần kinh ở võng mạc bị kích thích, não sẽ ngừng tiết ra melatonin khiến con người luôn tỉnh táo. Minh Long    
......

Bản Lên Tiếng của Thân Nhân, Gia Đình Các Thanh Niên Công Giáo Sắp Bị Đưa Ra Tòa Xét Xử Vụ Án “Bỏ Túi”

Kính gởi: Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, Quý vị lãnh đạo các đoàn thể, tổ chức người Việt trong và ngoài nước, Các cơ quan thông tấn, truyền thông trong và ngoài nước, Các tổ chức đấu tranh bảo vệ nhân quyền, dân chủ trên khắp thế giới, Chúng con là người nhà của các Thanh niên Công Giáo và Tin Lành đã bị Công an Việt Nam bắt cóc, giam cầm trái pháp luật trong hơn 01 năm qua. Chúng con xin tri ân toàn thể quý vị, đã nổ lực bằng sự lên tiếng và vận động kêu gọi trả tự do vô điều kiện cho con em chúng con trong hơn 1 năm qua. Việc làm của quý vị đã giúp chuyển tải đến toàn thế giới về sự vi phạm trắng trợn nhân quyền, nhân phẩm của nhà nước Việt Nam đối với những người con yêu nước của Tổ Quốc Việt Nam. Kính mong quý vị tiếp tục thực hiện những việc làm mang nhiều ý nghĩa này. Sự lên tiếng của quý vị đã mang lại nhiều sự an ủi, động viên và làm cho chúng con yên tâm, tự tin hơn để tiếp tục đấu tranh đòi tự do cho con em mình. Để chuẩn bị cho phiên toà “Bỏ Túi” xét xử các thanh niên yêu nước sẽ diễn ra từ đây đến cuối năm. Chúng con kính xin quý vị cầu nguyện cho con em của chúng con can đảm, kiên cường và khôn ngoan trước cường quyền “hèn với giặc, ác với dân” của nhà nước cộng sản Việt Nam. Chúng con kính xin quý vị phổ biến rộng rãi thông tin về phiên toà “Bỏ Túi” bất công và phi pháp này đến nhiều người, nhiều nơi. Đối với các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước, chúng con đề nghị gởi phóng viên đến hiện trường, nhiều phần tại thành phố Vinh, Nghệ An, để lấy thông tin. Ngoài ra, kính mong đồng bào người Việt Nam ở nước ngoài vận động các chính phủ để toà đại sứ gởi nhân viên sứ quán đến tham dự phiên toà. Chúng con cũng mong mỏi có được nhiều các cơ quan quốc tế đấu tranh cho nhân quyền, gởi người đến tham dự phiên toà, để thấy rõ bản chất vi phạm nhân quyền, các công ước quốc tế của nhà nước Việt Nam. Chúng tôi tha thiết kêu gọi các tổ chức nhân quyền và cộng đồng những người yêu chuộng công lý và sự thật tại Việt Nam và khắp nơi trên thế giới tổ chức cầu nguyện, cùng lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho các Thanh niên này và các tù nhân lương tâm khác. Xin các Blogger, các phóng viên và các cơ quan truyền thông tiếp tục đưa tin, viết bài đấu tranh cho người thân của chúng con. Chúng con thành kính tri ân! Nghệ An, ngày 30 tháng 11 năm 2012. Các gia đình đồng ký tên Nguyễn Thị Hoá mẹ của Phêrô Nguyễn Đình Cương Đặng Xuân Hà anh trai của Đặng Xuân Diệu Thái Văn Hoà anh trai của Thái Văn Dung Trần Khắc Hiển anh trai của Trần Minh Nhật Hồ Thị Thuyền chị gái của Hồ Văn Oanh Trần Thị Liệu mẹ của Nguyễn Văn Oai Nguyễn Văn Chắc bố của Nguyễn Văn Duyệt Hồ Đức Hiền bố của Hồ Đức Hoà Đỗ Văn Phẩm
......

Suy nghĩ về về bản chất dân chủ của bầu cử

Lê Quang Việt (LCST) - Điểm 3 Điều 21 Tuyên ngôn thế giới nhân quyền mà Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua năm 1948 đã nêu rõ: “Ý chí của nhân dân phải là cơ sở của quyền lực của nhà nước. Ý chí này thể hiện qua các cuộc bầu cử định kỳ và chân thực, tổ chức theo nguyên tắc phổ thông đầu phiếu, bình đẳng và bỏ phiếu kín hoặc bằng những tiến trình bầu cử tự do tương đương”. Nhân dân là chủ thể của quyền lực nhà nước. Quyền lực của nhân dân là tối thượng. Bản thân nhà nước không “tự nhiên” có quyền mà do nhân dân ủy quyền; quyền lực của người cầm quyền có thể bị tước bỏ, quyền lực của nhân dân thì không ai có thể tước bỏ nó đi được. Điều đáng nói ở đây là, mặc dù hành vi bầu cử rất đơn giản, nhưng vai trò, ý nghĩa của bầu cử lại rất to lớn, là hoạt động cụ thể và thiết thực nhất của quyền lực nhân dân. Dân chủ xét dưới góc độ tổ chức bộ máy nhà nước có nghĩa là nhân dân chính là chủ thể của quá trình tổ chức. Trong thế giới hiện đại, chính quyền thành lập không qua bầu cử - như bằng đảo chính quân sự - dù nhằm mục đích gì (kể cả được coi là chính đáng, như chính quyền cũ quá thối nát), thường không được các quốc gia, các tổ chức quốc tế công nhận, hoặc nếu có thì sự thừa nhận cũng hết sức dè dặt. Ngược lại, một chính quyền do người dân thành lập thông qua bầu cử theo những nguyên tắc tiến bộ: tự do, công bằng và trung thực, thì về nguyên tắc, chính quyền đó được coi là hợp pháp và được sự thừa nhận của cộng đồng quốc tế. Ý chí nhân dân là vấn đề quan trọng nhất của bầu cử bởi vì chỉ khi bầu cử mang ý chí nhân dân thì ý nghĩa dân chủ đích thưc của nó mới đạt được. Như vậy, chỉ bằng ý chí nhân dân thể hiện trong bầu cử, chính quyền mới được hợp pháp hóa.  Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước trực tiếp hoặc thông qua đại diện của mình. Trong nhà nước dân chủ, bầu cử được tiến hành để xác định quyền cho những người đại diện nắm giữ những cương vị chính trị. Một vấn đề quan trọng của Luật Hiến pháp là việc nhân dân lựa chọn đại diện của mình để giữ những chức vụ đại biểu ở trung ương và địa phương. Vì thế việc phản ánh trung thực ý chí của nhân dân là vấn đề cốt lõi của mọi cuộc bầu cử. Như vậy, ý chí của nhân dân chính là nền tảng của quyền lực nhà nước. Thông qua bầu cử, nhân dân chọn lựa cho mình người đại diện và ủy thác quyền lực cho họ. Nói cách khác, cơ quan đại diện nhận quyền lực từ nhân dân và thay mặt nhân dân để thực hiện quyền lực (chủ quyền nhân dân) trong bộ máy nhà nước. Chính vì lẽ đó, chính quyền được thành lập thông qua các cuộc bầu cử hợp pháp được cộng đồng quốc tế công nhận.Vậy những yếu tố nào cần có để cuộc bầu cử mang đúng bản chất dân chủ thiết thực? Có thể cho rằng, đã nói đến bầu cử như là cách thức thành lập các chức danh nhà nước quan trọng theo ý chí của các thành viên của cộng đồng xã hội thì bầu cử chỉ có ý nghĩa nếu như nó được tiến hành tự do, công bằng, công khai, mở rộng, khách quan và chính xác. Những thuộc tính phải có của bầu cử nêu trên có mối quan hệ chặt chẽ và là cơ sở của nhau, đôi khi giao nhau vì có chung những biểu hiện và suy cho cùng, cũng là để cho cuộc bầu cử thực sự dân chủ: kết quả của bầu cử là sự thể hiện ý chí chung của nhân dân, không phải ý chí nhà nước hay bất kỳ tổ chức nào đang tồn tại, kể cả các tổ chức có vai trò quan trọng trong hệ thống chính trị. Các yêu cầu cơ bản bảo đảm ý chí nhân dân trong bầu cử đã được nhân loại quan tâm trong nhiều thập niên và đã được đúc rút, tổng kết. Đó là việc phải duy trì các nguyên tắc bầu cử một cách thực chất bao gồm: phổ thông, bình đẳng và bỏ phiếu kín. Điều 25 Công quốc tế về quyền dân sự - chính trị 1966 khẳng định lại một lần nữa quan điểm công dân có quyền và cơ hội để “bầu cử và ứng cử trong các cuộc bầu cử định kỳ chân thực, bằng phổ thông đầu phiếu, bình đẳng và bỏ phiếu kín nhằm đảm bảo cho cử tri tự do bày tỏ ý nguyện của mình”. Bầu cử là phương thức hợp pháp hóa chính quyền văn minh tiến bộ và do đó cũng có tính phổ biến nhất trong thời đại ngày nay. Sự xuất hiện của một chính quyền mới hay nói cụ thể hơn là những người đại diện mới do dân thành lập theo định kỳ, qua một cuộc bầu cử công khai, rộng rãi và khách quan được coi là việc trao quyền hợp pháp, được đón nhận một cách tự nhiên trong hoạt động chính trị và trong quan hệ quốc tế. khi nào các quyền con người được tôn trọng và có cơ chế bảo vệ và thực thi trong một xã hội dân sự phát triển và một nền pháp quyền vững mạnh thi bầu cử nhất định sẽ đúng bản chất dân chủ. Nhận thấy rằng, khi tương quan lực lượng chính trị xã hội chỉ được đánh giá đúng, khách quan nếu bầu cử công khai, không gian lận. Đã gian lận trong bầu cử thì không thể nói đến ý chí nhân dân. Ở các quốc gia phát triển và trong thể chế chính trị đa nguyên đa đảng, nếu như ý chí của nhân dân được phản ánh trung thực, kết quả bầu cử là thước đo của sự phát triển và giá trị của các xu hướng chính trị, phục vụ nhu cầu thông tin chính trị của mọi cá nhân và tổ chức trong xã hội. Bầu cử là phương thức hợp pháp hóa chính quyền văn minh tiến bộ và do đó cũng có tính phổ biến nhất trong thời đại ngày nay. Sự xuất hiện của một chính quyền mới hay nói cụ thể hơn là những người đại diện mới do dân thành lập theo định kỳ, qua một cuộc bầu cử công khai, rộng rãi và khách quan được coi là việc trao quyền hợp pháp, được đón nhận một cách tự nhiên trong hoạt động chính trị và trong quan hệ quốc tế. Hà Nội, Ngày 29 tháng 12 năm 2012 Lê Quang Việt Nguồn: http://luatcuasuthat.blogspot.com.au/2012/11/suy-nghi-ve-ve-ban-chat-dan...
......

Hòa Lan: Thánh Lễ “Triệu con tim - Một Lời Nguyện Cầu” & Bữa Cơm Gây Quỹ Hổ Trợ các nhà đấu tranh dân chủ

Nhằm hổ trợ tinh thần cũng như vật chất cho những nhà đấu tranh dân chủ đang bị giam cầm trong nước và gia đình của họ, và cầu nguyện cho đất nước Việt Nam; các hội đoàn gồm Uỷ Ban Hổ Trợ Tự Do Dân Chủ , Giáo Khu Lisse và cơ sở đảng Việt Tân tại Hoà-Lan đã cùng mời gọi đồng hương tham dự thánh lễ và bữa cơm gây quỹ được tổ chức từ lúc 14g00 ngày chủ nhật 25-11-2012 tại thành phố Spijkenisse. Khoảng 200 người đã đến tham dự thánh lễ do linh mục Nguyễn Ðức Minh làm chủ tế. Hiện diện trong thánh lễ, ngoài những tín đồ thiên chúa giáo còn có sự hiện diện của đại diện Cộng Ðồng và hội đoàn tại Hoà-Lan cũng như của đồng hương thuộc các tôn giáo khác. Sau khi đại diện các hội đoàn cùng thắp nến trước bàn thờ, ông Trần Văn Vinh (Ủy Ban Hổ Trợ Tự Do Dân Chủ tại Việt Nam), đại diện Ban Tổ Chức đã nói lên ý nghĩa của việc cầu nguyện; mọi người Việt Nam dầu xa quê hương, nhưng luôn hướng về quê mẹ, không quên những đồng bào còn đang phải sống dưới gông cùm cộng sản, cùng cầu nguyện cho đất nước mau sớm có Tự Do. Thánh lễ bắt đầu bằng bài thánh ca do ca đoàn hợp ca, những tiếng hát đã hướng tâm hồn mọi người đến thiên chúa ngự trên cao, ngày hôm nay mọi người cùng đến nhà chúa với con tim chung nhịp đập, nguyện xin thiên chúa luôn ban bằng an cho quê hương Việt Nam. Trong bài giảng, Linh Mục Nguyễn Ðức Minh nhắc nhở bổn phận của những người Ki tô hữu, sống và thực hiện theo ý chúa, thể hiện lòng bác ái và bênh vực cho công lý, điển hình là cầu nguyện và bênh vực cho 17 thanh niên công giáo và tin lành hiện bị giam cầm vì biểu hiện lòng yêu nước của họ. Sau thánh lễ, ông Trần Quang Vĩnh (đại diện Giáo Khu Lisse) thay mặt Ban Tổ Chức cám ơn mọi người và mời mọi người cùng tham dự một bữa cơm gây quỹ hổ trợ các nhà đấu tranh dân chủ được tổ chức ở hội trường trong nhà thờ. Khoảng 15g30 chương trình bắt đầu với nghi thức chào quốc kỳ, mọi người hướng về lá cờ vàng của tổ quốc và cùng hát quốc ca, mặc niệm những chiến sĩ đã hy sinh vì tổ quốc và đồng bào đã bỏ mình trên đường tìm Tự Do.Tiếp theo đó ông Bùi Ðức Hoạt (chủ tịch Uỷ Ban Hổ Trợ Tự Do Dân Chủ tại Việt Nam) đã thay mặt ban tổ chức chào mừng đồng hương. Mọi người đã cùng theo dõi các dương ảnh nói lên sự tranh đấu của 17 thanh niên công giáo và tin lành; họ bị bắt vì đã công khai biểu hiện lòng yêu nước, tham dự các cuộc biểu tình chống lại việc Trung Cộng xâm lăng các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam..Sau đó, ông Ðinh Ngọc Hiển, đại diện cơ sở Việt Tân tại Hoà-Lan trình bày một số tin tức liên quan đến sự đàn áp của nhà cầm quyền cộng sản gần đây nhất đối với các blogger Ðiếu Cày, Anh Ba Sài Gòn, Tạ Phong Tần, các nhạc sĩ Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình,...Chị Thu Vân, xướng ngôn viên, qua phần liên lạc trực tuyến bằng skype đã giới thiệu cùng cử toạ một người vợ của một thanh niên công giáo bị bắt. Trong phần trò chuyện, mọi người thật xúc động trước lòng can đảm của một phụ nữ Việt Nam, lo nuôi con và luôn cổ vũ tinh thần cho chồng không sờn lòng trước sự đàn áp của cộng sản. Linh Mục Nguyễn Ðức Minh đã thay mặt những người hiện diện bày tỏ sự hiệp thông với những nhà đấu tranh cho công lý tại Việt Nam và gia đình của họ.Trong phần phát biểu cảm tưởng, ông Nguyễn Ðắc Trung, chủ tịch Cộng Ðồng cho biết là Ban Chấp Hành Cộng Ðồng cố gắng làm những gì có thể làm được để hổ trợ cho công cuộc đấu tranh cho Nhân Quyền, Tự Do, Dân Chủ tại Việt Nam. Óng cho biết là một phái đoàn đại diện Cộng Ðồng và đoàn thể sẽ đến Bộ Ngoại Giao vào ngày 10-12-2012 để trao thỉnh nguyện thư và trình bày vể tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Ngoài ra Cộng Ðồng Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hoà-Lan cũng sẽ tổ chức một buổi cầu nguyện cho Việt Nam và hội thảo về nhân quyền ngày 9-12-2012.Mọi người tham dự đã dùng cơm thân mật với những món ăn được nấu nướng thật ngon do các anh chị tự nguyện đóng góp. Một chương trình văn nghệ “Cây nhà lá vườn” nhưng không kém phần đặc sắc do các văn nghệ sĩ tại Hoà-Lan trình diễn đã nhận được những tràng pháo tay khen thưởng nồng nhiệt của khán giả. Tiết mục bán đấu giá các tặng vật do đảng Việt Tân và cha Minh đóng góp đã được nhiệt liệt hưởng ứng để tăng thêm phần tài chánh cho bữa cơm gây quỹ. Bữa cơm gây quỹ chấm dứt lúc 1900 cùng ngày với kết quả tài chánh thật đáng khích lệ. Tất cả những số tiền này sẽ được Ban Tổ Chức chuyển về yểm trợ các nhà đấu tranh dân chủ đang bị giam cầm và gia đình của họ.
......

TUYÊN BỐ PHẢN ĐỐI NHÀ CẦM QUYỀN TRUNG QUỐC IN HÌNH "LƯỠI BÒ" LÊN HỘ CHIẾU CÔNG DÂN

Chúng tôi, những người ký tên vào Tuyên bố này, cực lực phản đối hành động khiêu khích mới của nhà cầm quyền Trung Quốc cho in đường 9 đoạn bao trùm hầu hết Biển Đông (thường gọi là đường “lưỡi bò”) lên hộ chiếu cấp cho công dân nước mình. Hành động được tính toán này cho thấy nhà cầm quyền Trung Quốc ngoan cố tiếp tục thực hiện mọi thủ đoạn nhằm thôn tính Biển Đông, mở đường cho những bước leo thang mới của Trung Quốc trực tiếp xâm phạm chủ quyền quốc gia của các nước có liên quan trên Biển Đông, uy hiếp nghiêm trọng hòa bình và ổn định trong khu vực. Bước đi mới này bóc trần sự giả dối của các nhà lãnh đạo Trung Quốc khi nói tại Đại hội 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng như tại Hội nghị cấp cao Đông Á lần thứ 7 mới đây về hòa bình, hữu nghị và hợp tác với các nước, đặc biệt là các nước ven Biển Đông. Đã có nhiều nước trên thế giới nghiêm khắc lên án những hành động trái luât pháp quốc tế này của nhà cầm quyền Trung Quốc và không chấp nhận hộ chiếu của công dân Trung Quốc có in hình xâm phạm chủ quyền nước khác.   Chúng tôi ủng hộ tuyên bố ngày 22-11-2012 của người phát ngôn Bộ Ngoại giao nước CHXHCNVN, trong đó nêu rõ: “Việc làm trên của Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng biển liên quan đến Biển Đông”. Chúng tôi đồng tình với những việc làm của các nước trên thế giới lên án bước leo thang mới này của Trung Quốc trong việc thực hiện mưu đồ bành trướng.   Chúng tôi đòi nhà cầm quyền Trung Quốc phải:   - tôn trọng luật pháp quốc tế và chủ quyền của các quốc gia có liên quan trên Biển Đông,   - từ bỏ mọi âm mưu “bẻ từng cái đũa trong bó đũa” chia rẽ các nước ASEAN trong vấn đề Biển Đông cũng như mọi việc làm cản trở sự thông qua Quy tắc ứng xử (Code of Conduct – COC) mà tất cả các quốc gia liên quan phải tôn trọng trên Biển Đông.   Chúng tôi cùng nhân dân cả nước kiên quyết đấu tranh bảo vệ chủ quyền quốc gia đối với các vùng biển và hải đảo của nước mình trên Biển Đông, đồng thời đoàn kết và cùng hành động với nhân dân các nước hữu quan đấu tranh cho hòa bình, ổn định, hữu nghị, hợp tác và cùng phát triển trên Biển Đông.   Chúng tôi luôn luôn coi trọng tình hữu nghị với nhân dân Trung Quốc, mong nhân dân Trung Quốc hiểu đúng sự thật lịch sử và luật pháp quốc tế về biển, không bị lừa mị và kích động bởi chính sách bành trướng của nhà cầm quyền mang danh chủ nghĩa dân tộc.   Chúng tôi, những người ký đầu tiên vào tuyên bố này mong đồng bào ở trong và ngoài nước tham gia ký tên để biểu thị sự đoàn kết nhất trí của dân tộc ta kiên quyết chống mọi hành vi xâm phạm chủ quyền quốc gia.   Hà Nội – Huế – Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 25.11.2012   ĐỒNG KÝ TÊN: Ký tên và danh sách ký tên quý độc giả có thể vào Links bên dưới:http://boxitvn.blogspot.de/2012/11/thong-bao-ve-viec-tiep-nhan-chu-ky-vao.html#more
......

Nghị định Chính phủ số 92: kềm kẹp và bóp siết mọi hoạt động tôn giáo tại Việt Nam

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 29.11.2012   Nghị định Chính phủ số 92 về Quy định chi tiết và biện pháp thi hành Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo, ký hôm 8.11.2012 nhằm kềm kẹp và bóp siết mọi hoạt động tôn giáo tại Việt Nam   PARIS, ngày 29.11.2012 (PTTPGQT) – Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế vô cùng quan ngại trước Nghị định mới về tôn giáo mà mục tiêu nhắm kềm kẹp và xem nhẹ tự do tôn giáo tại Việt Nam. “Nghị định 92 (viết rõ là 92/2012/NĐ-CP) Quy định chi tiết và biện pháp thi hành Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo”, do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 8.11.2012 và có hiệu lực kể từ ngày 1.1.2013. Nghị định này thay thế Nghị định 22 ban hành năm 2005, là văn bản đầu tiên hướng dẫn thi hành Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo được thông qua năm 2004. Nghị định 92 gồm 5 chương và 46 điều, lấy lại hầu hết các điều luật giới hạn tự do trong Nghị định 22, như Điều 2, nghiêm cấm mọi hoạt động “lợi dụng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo để phá hòa bình, độc lập, thống nhất đất nước… tuyên truyền trái với pháp luật, chính sách của nhà nước ; chia rẽ nhân dân, chia rẽ các dân tộc, chia rẽ tôn giáo ; gây rối trật tự công cộng, xâm hại đến tính mạng, sức khỏe, nhân phẩm, danh dự”. Nhưng còn thêm vào một số nghĩa vụ mới với những điều luật mơ hồ cho phép nhà cầm quyền trừng phạt và hạn chế các hoạt động tôn giáo.   Điều 6 (Khoản 1a) ghi rõ việc đăng ký hoạt động tôn giáo phải “có sinh hoạt tôn giáo ổn định 20 năm trở lên” và “không vi phạm các quy định tại Khoản 2 Điều 8 và Điều 15 Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo”. Điều 15 của Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo ghi rõ hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo bị đình chỉ khi “xâm phạm an ninh quốc gia”. Đây là điều ngăn cấm thô lỗ, vì mọi hoạt động tôn giáo nào không được nhà nước công nhận sẽ bị coi như xâm phạm “an ninh quốc gia” chiếu theo bộ Luật Hình sự Việt Nam. Hiện nay, nhiều thành viên thuộc các tôn giáo không được thừa nhận như Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN), Hòa Hảo, Cao Đài, Tin Lành tại gia bị giam tù chỉ vì họ phụng thờ tín ngưỡng của họ ngoài các tổ chức tôn giáo do Nhà nước dựng lên.   Hai chương quan trọng của Nghị định 92 là Chương III về “Tổ chức tôn giáo” và Chương IV về “Hoạt động tôn giáo”, gồm có 36 Điều nằm trong 14 Mục, cho thấy sự xâm nhập và xâm phạm của chính quyền và Đảng Cộng sản trong mọi hình thái của đời sống tôn giáo. Mọi hoạt động, các cuộc lễ và đại hội, phong chức, chương trình đào tạo đều phải thông báo trước đến chính quyền địa phương để được các cấp Ủy ban Nhân dân xã, huyện hay tỉnh, cho đến chính quyền trung ương và thủ tướng chấp nhận. Ở mọi cấp, chính quyền có toàn quyền tùy tiện bác bỏ đơn xin hoạt động tôn giáo qua văn bản hồi đáp nêu rõ lý do.   Ngay cả người nước ngoài sống tại Việt Nam cũng phải gửi hồ sơ xin phép sinh hoạt tôn giáo (Điều 40), là điều chưa có trong Nghị định 22 trước đây.   Nghị định 92 phác thảo vai trò chủ yếu của Bộ Nội vụ trong việc quán xuyến các hoạt động tôn giáo tại Việt Nam (Điều 42). Ví dụ trong các trường đào tạo những người chuyên hoạt động tôn giáo, Bộ Giáo dục và Đào tạo chủ trì, phối hợp với Bộ Tư pháp, Bộ Nội vụ hướng dẫn chương trình, nội dung và kiểm tra việc giảng dạy môn học lịch sử Việt Nam, pháp luật Việt Nam (Điều 15). Lịch sử và Pháp luật Việt Nam được nâng cấp thành “chính khóa” trong việc học hỏi tôn giáo, trên và trước việc nghiên cứu tôn giáo (Điều 14.2).   Qua các sự kiện này, người ta thấy rõ việc ưu tiên của chính quyền không là đào tạo các cán bộ tôn giáo am hiều các học thuyết tôn giáo của các cộng đồng tôn giáo, mà đào luyện binh đoàn cán bộ chính trị giỏi giắn thi hành chính sách đàn áp tôn giáo cố hữu của nhà nước.   Yếu tố hình thức coi như tích cực của Nghị định 92 là, sau một tiến trình áp dụng dài lâu và gay go cho sự đăng ký xin công nhận tổ chức tôn giáo qua nhiều năm, quyết định cuối cùng của Thủ tướng là rút ngắn thời gian xin hoạt động tôn giáo so với Nghị định 22 (45 ngày thay vì 90) và 30 ngày thay vì 60, để chủ tịch Ủy ban Nhân dân cấp tỉnh xét công nhận tổ chức tôn giáo (Điều 8.2). Thế nhưng sự xem xét vô cùng tỉ mỉ của chính quyền, từ cấp làng xã lên tới trung ương, cùng với tình trạng thiếu minh bạch và kiểm soát chính trị thái quá, khiến cho toàn bộ tiến trình xin đăng ký hoạt động tôn giáo cho thấy Việt Nam chưa có chính sách mở rộng tự do ton giáo, trái lại chỉ áp đặt đường hướng của Đảng Cộng sản Việt Nam để “gia tăng sự quản lý tôn giáo của nhà nước”.   Thực vậy, Nghị định 92 chỉ đơn giản thêm vào khung pháp luật chút “hóa trang hợp pháp” cho chính sách đàn áp tôn giáo, được chủ súy ở thượng tầng cao cấp Đảng và Nhà nước, và thực hiện có phương pháp trên toàn quốc trong mục tiêu đánh bại mọi phong trào độc lập để đặt tôn giáo dưới sự kiểm soát của Đảng.   Điều hành chính sách này là Ban Tôn giáo Chính phủ, Mặt Trận Tổ quốc, Ban Dân vận và Bộ Nội vụ. Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ là Trung tướng Phạm Dũng, Ủy viên Đảng ủy Công an Trung ương, Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II. Mạng lưới tôn giáo của nhà nước và “công an tôn giáo” (A41), “đặc tình tôn giáo” dưới quyền điều khiển của ông Phạm Dũng chẳng bao giờ được đào tạo về kiến thức tôn giáo, thế nhưng lại có toàn quyền định đoạt các hoạt động tôn giáo trong mọi lĩnh vực của đời sống người có tín ngưỡng.  Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế cực lực tố cáo chính sách đàn áp tôn giáo đang vi phạm trắng trợn quyền tự do tôn giáo được bảo đảm trong Hiến pháp Việt Nam cũng như trong Công ước quốc tế về các Quyền dân sự và chính trị của LHQ mà Việt Nam đã tham gia ký kết. Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế kêu gọi Cộng đồng thế giới áp lực Việt Nam duyệt sửa “Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo” năm 2004 và hủy bỏ các điều luật trái chống với tiêu chuẩn luật pháp quốc tế.   Trong bản Phúc trình Tôn giáo trên thế giới năm 2012 của Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới đã đặt Việt Nam vào danh sách các quốc gia đàn áp tự do tôn giáo thô bạo nhất, và yêu cầu Chính phủ Hoa Kỳ đặt Việt Nam trở lại vào danh sách CPC (Country of Particular Concern, Quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm) mà Việt Nam đã bị liệt vào danh sách này năm 2004.
......

Tàu Trung Quốc lại cắt cáp tàu Bình Minh 2 của Việt Nam ?

Một nguồn tin còn đang được kiểm chứng, vào lúc gần 8 giờ sáng hôm nay, thứ sáu 30.11.2012 tàu  Trung cộng lại xâm nhập sâu vào lãnh hải VN cắt cáp tàu thăm dò Bình Minh 2. Blogger Mạnh Quân đã thông báo tin này trên internet. Sau đó cũng có tin trên trang mạng anh Ba Sàm cho biết các nhân viên đi trên tàu hộ vệ của tàu Bình Minh vừa báo về cho biết tàu này lại vừa bị tàu của phía Trung Quốc cắt cáp. http://anhbasam.wordpress.com/">http://anhbasam.wordpress.com/ http://huynhngocchenh.blogspot.de/">http://huynhngocchenh.blogspot.de/ Việc cắt cáp tàu Bình Minh 2 là có thật. (Petrotimes) - Ngày 30/11/2012, trên vùng biển gần đảo Cồn Cỏ của Việt Nam, tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đang làm nhiệm vụ lại bị các tàu Trung Quốc xâm hại, phá hoại cáp thu nổ địa chấn. Đây là một thủ đoạn mới của Trung Quốc khi cho tàu cá vừa đánh bắt hải sản trái phép vừa cản trở, xâm hại hoạt động hợp pháp của PVN trên vùng biển Việt Nam. Phóng viên Petrotimes đã có cuộc phỏng vấn ông Phạm Việt Dũng, Phó trưởng ban Tìm kiếm Thăm dò - phụ trách Văn phòng Biển Đông của PVN về vụ việc nghiêm trọng này. PV: Theo một số nguồn tin, tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 của PVN lại bị cản trở khi đang làm việc ở vùng biển Việt Nam. Xin ông cho biết thông tin cụ thể? Ông Phạm Việt Dũng: Vào lúc 4 giờ 5 phút ngày 30/11/2012, khi tàu Bình Minh 02 đang di chuyển từ tuyến PVN12-R009 về tuyến PVN12-R005 ở khu vực ngoài cửa vịnh Bắc Bộ để chuẩn bị khảo sát. Có rất nhiều tàu cá Trung Quốc đang hoạt động tại đây. Khi các lực lượng chức năng phát tín hiệu cảnh báo và yêu cầu các tàu cá ra khỏi khu vực làm việc của tàu Bình Minh 02, một cặp tàu kéo dã cào mang số hiệu 16025 và 16028 của Trung Quốc đã chạy qua phía sau tàu Bình Minh 02 và gây đứt cáp địa chấn của tàu Bình Minh 02 cách phao đuôi khoảng 25m. Vị trí cáp bị đứt có tọa độ là 17º26 Bắc và 108º02 Đông, cách đảo Cồn Cỏ 43 hải lý về phía đông nam và cách đường trung tuyến Việt Nam - Trung Quốc 20 hải lý về phía tây. PV: Xin ông cho biết đôi nét về nhiệm vụ của tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 và những khó khăn khi thực hiện nhiệm vụ này? Ông Phạm Việt Dũng: Từ tháng 5/2012 đến nay, tàu Bình Minh 02 tiến hành đề án khảo sát địa chấn 2D liên kết các bể trầm tích trên thềm lục địa Việt Nam. Tàu địa chấn Bình Minh 02 bắt đầu khảo sát các tuyến liên kết ở bể Cửu Long, sau đó là bể Nam Côn Sơn, bể Phú Khánh và hiện nay đang đang khảo sát các tuyến liên kết ở bể Sông Hồng tại khu vực ngoài cửa vịnh Bắc Bộ. Thời gian gần đây, có rất nhiều tàu cá Trung Quốc xâm phạm trái phép vùng biển Việt Nam đánh bắt hải sản, với số lượng rất lớn, tập trung ở khu vực từ Cồn Cỏ đến Nam Tri Tôn, có ngày lên tới hơn 100 lần chiếc. Các tàu chấp pháp của Việt Nam đã yêu cầu các tàu cá Trung Quốc rút ra khỏi vùng biển Việt Nam. Tuy nhiên, nhiều tàu cá Trung Quốc vẫn cố tình quay trở lại xâm phạm vùng biển Việt Nam. PV: Vậy phía PVN đã có những phản ứng như thế nào trước vụ việc này, thưa ông? Ông Phạm Việt Dũng: Ngay sau khi xảy ra sự việc, PVN đã chỉ đạo các đơn vị trực thuộc và tàu Bình Minh 02 nhanh chóng khắc phục sự cố, sửa chữa cáp địa chấn để sớm tiếp tục công việc. Đến 14 giờ ngày 1/12/2012, anh em đã khắc phục xong sự cố cáp địa chấn và tàu Bình Minh 02 đã tiếp tục công tác khảo sát bình thường. Việc tàu cá Trung Quốc ngang nhiên xâm phạm vùng biển Việt Nam đánh bắt hải sản, không những vi phạm chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam mà còn cản trở hoạt động bình thường của ngư dân Việt Nam và làm ảnh hưởng đến hoạt động trên biển của PVN. Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam kịch liệt phản đối hành động xâm hại tàu Bình Minh 02 của tàu cá Trung Quốc và kiến nghị các cơ quan chức năng yêu cầu phía Trung Quốc giáo dục công dân Trung Quốc tôn trọng vùng biển Việt Nam, không làm ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của các tàu Việt Nam, trong đó có các tàu khảo sát của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam. PV: Xin cảm ơn ông. Tiến Dũng (thực hiện)www.petrotimes.vn/news/vn/bien-dong/tau-ca-trung-quoc-gay-dut-cap-tau-bi...">http://www.petrotimes.vn/news/vn/bien-dong/tau-ca-trung-quoc-gay-dut-cap...">www.petrotimes.vn/news/vn/bien-dong/tau-ca-trung-quoc-gay-dut-cap-tau-bi...">http://www.petrotimes.vn/news/vn/bien-dong/tau-ca-trung-quoc-gay-dut-cap...  Anh Ba Sàm bổ sung: hồi 17h5‘ cùng ngày, trang PetroTimes đã sửa lại cái tựa cùng một số chi tiết trong nội dung bài, như bỏ đi đoạn “Đây là một thủ đoạn mới của Trung Quốc khi cho tàu cá vừa đánh bắt hải sản trái phép vừa cản trở, xâm hại hoạt động hợp pháp của PVN trên vùng biển Việt Nam.” Còn chữ “phá hoại“ thì được sửa thành “gây đứt“ v.v.. Rõ ràng đã có sự chỉ đạo ở trên muốn làm nhẹ vụ việc này. Chúng tôi đã chụp lại toàn bộ bản gốc ban đầu của bài báo, đăng lại ở cuối trang. http://anhbasam.wordpress.com/2012/12/03/1436-tau-trung-quoc-lai-cat-cap...  
......

Đối phó với Trung Quốc bằng cách nào

Trước những hành động khiêu khích của Trung Quốc đối với các nước trong khu vực, đã đến lúc phải nhìn vấn đề một cách cụ thể hơn, ngay cả tình huống chiến tranh sẽ được Trung Quốc tiến hành. Đài Á châu Tự do đưa ra hai câu hỏi cho ba nhân sĩ trí thức hải ngoại nhằm tìm hiểu thêm nguyện vọng của một số lớn người Việt trước tình hình căng thẳng và rất nguy hiểm cho đất nước hiện nay. Ba vị khách mời là Giáo sư Vũ Quốc Thúc hiện sống tại Pháp. Giáo sư đã giảng dạy tại Đại học Luật Khoa Sài Gòn và từng giữ chức Quốc Vụ Khanh từ năm 1968 cho tới 1972 dưới chính phủ của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Khách mời thứ hai là TS Phùng Liên Đoàn chuyên viên về hạt nhân. Trước năm 1975 ông làm việc tại Viện nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt, sau năm 75 ông là Tổng giám đốc công ty tư vấn Professional Analysis có văn phòng tại Nevada và Tennessee chuyên tư vấn các vấn đề về nhà máy hạt nhân. Người thứ ba là ông Ngô Nhân Dụng, trước năm 1975 ông là giáo sư văn chương ở các trường Chu Văn An, Nguyễn Du. Sau năm 1975 ông giảng dạy tại các trường Võ Bị Hoàng Gia St. Jean, đại học Concordia, đại học McGill và đại học Québec tại Montréal (UQAM) về môn Tài chánh xí nghiệp. Hiện nay ông là cây bỉnh bút của Nhật báo Người Việt Tại California. Việt Nam cần làm gì? Mặc Lâm: Thưa giáo sư, theo ông thì Việt Nam cần tập trung vào điều gì nhất trong chiến lược lâu dài nhằm đối phó với Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông? Giáo Sư Vũ Quốc Thúc: Theo tôi thì Việt Nam chúng ta phải tìm cách thay đổi thể chế của mình đã. Trước hết mình phải làm thế nào cho mỗi người Việt Nam trong hay ngoài nứơc đều hãnh diện mình là người Việt Nam. Chuyện làm tôi bận tâm nhất là một phần lớn người Việt ở hải ngoại không muốn về nước nữa. Trong khi đó lại có xu hướng người trong nước, nhất là người trẻ lại muốn được ra hải ngoại để sung sướng hơn. Chuyện Biển Đông một khi chúng ta thống nhất, đoàn kết, một lòng một dạ thì ta không sợ ai cả. Một khi nhất trí thì mình sẽ bảo vệ đất nước một cách dễ dàng còn nếu chia rẽ trong nội bộ thì ngoại quốc sẽ lợi dụng tình trạng đó để xâm chiếm lãnh thổ của mình. Phải thống nhất nhân tâm. Khi toàn dân đồng lòng và lúc đó các đường lối được áp dụng chỉ chú trọng tới quyền lợi tối thượng của dân tộc chứ không riêng cho ai cả. Mặc Lâm: Cũng câu hỏi này xin được dành cho nhà báo Ngô Nhân Dụng. Nhà báo Ngô Nhân Dụng: Đối với vần đề Biển Đông tôi nghĩ chính quyền Việt Nam ngay bây giờ nên tìm cách quốc tế hóa vấn đề này. Đưa vấn đề này ra trước nhất tại Đông Nam Á và thứ hai là đưa ra trên các diễn đàn và các tòa án quốc tế để yêu cầu Trung Quốc phải giảm bớt những hành động có tính cách xâm lược, đè nén đối với người dân Việt Nam chứ không phải đối với chính quyền Việt Nam. Đây là một việc cần làm ngay nhưng muốn cho công cuộc bảo vệ chủ quyền của nước ta ở Biển Đông hữu hiệu và lâu dài thì chuyện đầu tiên là Việt nam phải mạnh lên. Muốn mạnh lên thì Việt Nam cần phải đạt tới tỷ lệ tăng trưởng mỗi năm 9-10%. Việc phát triển kinh tế đó không phải là việc một chính quyền có thể một mình đứng ra làm đựơc mà cần phải có sự tham gia của toàn dân. Mà muốn toàn dân tham gia thì cần phải cải tổ không những cơ cấu kinh tế hiện nay quá chú trọng đến quốc doanh mà cần phải cải tổ cả chính trị để cho dân chúng có được tiếng nói về việc điều khiển công việc quốc gia thì lúc bấy giờ dân mới có thể giàu, nước mới có thể mạnh được. Mặc Lâm: Và xin TS Phùng Liên Đoàn cho ý kíến. TS Phùng Liên Đoàn: Theo tôi nghĩ mình là nước nhỏ, yếu mà lại gần Trung Quốc nhất nên họ sẽ đối xử với mình bằng nhiều chuyện như đã rồi. Giống như những trận đánh tại biên giới hay Hoàng Sa, Trường Sa thành ra mình phải hết sức mềm mỏng và phải tìm rất nhiều người bạn quốc tế. Phải biến vấn đề này thành vấn đề quốc tế chứ mình không thể cứng được bởi vì Việt Nam chỉ thiệt mà thôi bởi vì không có lợi gì trong cuộc đọ sức không cân xứng này. Nếu chiến tranh xảy ra... Mặc Lâm: Bằng kinh nghiệm của mình thì theo quý vị, người Việt hải ngoại có sẵn lòng để đóng góp tiền bạc, trí tuệ thậm chí xương máu khi có chiến tranh xảy ra với Trung Quốc hay không? TS Phùng Liên Đoàn: Cả hai ba triệu người Việt ở hải ngoại, bất kể làm việc bằng đầu óc hay chân tay họ luôn luôn có những bầu máu nóng yêu nước nhưng đóng góp bằng cách nào thì đó là một vấn đề khác. Vì đóng góp kể cả xương máu thì phải về Việt Nam đầu quân nhưng sự thực vấn đề liên lạc giữa chính phủ Việt Nam và người hải ngoại rất rời rạc không có một điều gì để thúc đẩy cho người Việt hải ngoại về Việt Nam thực hiện điều đó. Hai nữa đóng góp ở ngoại quốc thì bằng tiền bạc hay vận động những cơ quan bạn bè hay chính phủ của nước sở tại thì tôi nghĩ người Việt có thề làm được nhưng phải có tổ chức. Tổ chức ra sao, đóng góp cách nào thì cần phải có sự liên lạc rất là thân thiện giữa chính phủ và kiều bào. Nhưng hiện giờ chính phủ Việt Nam không màng gì tới ý nghĩ và sự đóng góp của người Việt trong nước. Một số nhỏ làm việc trong tư cách lãnh đạo nhưng quyết định tất cả các công việc hệ trọng của đất nước thành ra làm nản lòng những người muốn đóng góp trí tuệ cũng như sức lực, tiền bạc, xương máu cho đất nước. Mặc Lâm: Xin được quay lại với giáo sư Vũ Quốc Thúc. Giáo Sư Vũ Quốc Thúc: Đó là bổn phận chứ không phải chuyện sẵn lòng hay không sẵn lòng một khi đã coi mình là dân Việt Nam. Nếu có xảy ra chiến tranh với Trung Quốc thì bằng mọi cách phải chống lại kẻ ngoại xâm. Nhưng điều trước tiên là ở trong nước phải làm thế nào để đoàn kết toàn dân. Hơn tám chục triệu người trong nứơc sẽ bị trước tiên nếu Trung Quốc xâm lăng. Rồi những người ở hải ngoại cũng sẽ về đóng góp lúc đó sẽ có những người cho rằng tôi không phải là dân Việt Nam nữa thì những người đó phải có sự chọn lựa. Trái lại nếu bảo rằng Việt Nam không thay đổi nên tôi chẳng về, thế thì mình đã quên tư cách người Việt Nam của mình thì hà tất phải bàn về thái độ đó nữa vì người ta đã chọn lựa rồi. Mặc Lâm: Và nhà báo Ngô Nhân Dụng, ông nghĩ thế nào? Nhà báo Ngô Nhân Dụng: Bất cứ ai là người Việt Nam, phần lớn người Việt ở nước ngoài đểu có tấm lòng thiết tha đối với tổ quốc vì vậy họ lúc nào cũng sẵn sàng đóng góp. Họăc là hiểu biết, họăc là tiền bạc, sức lực vào việc bảo vệ chủ quyền của nứơc Việt Nam. Nhưng tất nhiên người ta cũng phải dè dặt và chỉ góp công vào nếu người ta thấy việc góp công đó đưa tới sự phồn thịnh thật sự cho đất nứơc. Đưa tới được một nước Việt nam trong đó người dân được tự do phát triển. Điều kiện để cho tất cả mọi người Việt Nam hải ngoại tham gia vào việc bảo vệ tổ quốc là phải có một nước Việt Nam thật sự tự do và độc lập. Mặc Lâm: Xin cảm ơn ba vị khách mời, cám ơn quý thính giả đã bỏ công theo dõi chương trình lấy ý kiến này. http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/how-to-cope-w-cn-threat-ml-11282012152946.html
......

Bản Lên Tiếng Về Tờ Thông Báo “Đăng Ký Giữ Quốc Tịch Việt Nam“ của Sứ Quán CSVN tại Oslo

Oslo 23.11.12 Thưa quý đồng hương, Vào trung tuần tháng 11/2012 một số không ít người Việt tỵ nạn tại Na Uy nhận tờ thông báo với đoạn mở đầu: "Theo luật Quốc tịch Việt Nam 2008, người Việt đã vào quốc tịch Na Uy nhưng chưa làm thủ tục thôi quốc tịch Việt Nam vẫn có quyền đăng ký xin giữ lại quốc tịch Việt Nam. Bà con lưu ý, đến đầu năm 2014 (được viết chữ đậm và gạch dưới), nếu chưa nộp đơn đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam, bà con sẽ mất quốc tịch Việt nam" (sic). Đọc qua văn bản này chúng tôi đưa ra nhận định như sau: I. HÌNH THỨC TỜ THÔNG BÁO: Tờ thông báo này được đánh giá như tờ quảng cáo hoặc thư rơi, gửi bằng đường bưu điện, bao thư không ghi nơi xuất xứ. Trên đầu lá thư không tìm thấy cơ quan hoặc người trách nhiệm nội dung. Nhưng ở cuối tờ thông báo đính kèm địa chỉ giải đáp thắc mắc là "Đại sứ quán Việt Nam tại Na Uy", với số điện thoại, email, địa chỉ văn phòng và địa chỉ gửi bưu điện. Nội dung thông báo có 4 điểm chính qua "Người đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam có quyền lợi:" - 1: "Xin cấp hộ chiếu Việt Nam, nhưng vẫn tiếp tục giữ hộ chiếu Na Uy;" - 2: "Khi đã có Hộ chiếu Việt Nam, bà con được phép về Việt Nam không cần xin thị thực (visum);" - 3: "Khi đã có Hộ chiếu Việt Nam, bà con được quyền xin cư trú lâu dài tại Việt Nam và nhập hộ khẩu sau khi làm thủ tục với chính quyền địa phương;" - 4: "Khi đã có Hộ chiếu Việt Nam, bà con được quyền sở hữu, đứng tên nhà đất ở tại Việt Nam không hạn chế số lượng." II. TRUY LỤC DỮ KIỆN: Trên trang thông tin điện tử trong nước cho thấy Luật Quốc tịch Việt Nam do Quốc hội ban hành ngày 28/11/2008, được thông tấn VOV của Việt Nam cộng sản ca ngợi là bà con kiều bào ở khắp nơi trên thế giới phấn khởi ủng hộ. Vào trang thông tin điện tử của tòa đại sứ CSVN tại Na Uy, thấy có cái gọi là "Tờ Khai Đăng Ký Giữ Quốc Tịch Việt Nam" dưới dạng pdf. Tờ "Khai đăng ký..." này được đề tên nơi nhận là "Đại sứ quán CHXHCN Việt Nam tại Vương quốc Na Uy", trong đó có mục khai báo "Quốc tịch hiện tại (4)" với chú thích: Trường hợp có từ hai quốc tịch trở lên thì ghi rõ từng quốc tịch. Vào trang nhà của Sở Ngoại Kiều UDI /Vương quốc Na Uy, thì chúng tôi thấy sự việc tương phản nhau. Để rộng đường dư luận xin quý đồng hương đọc các phần kế tiếp. III. PHÂN TÍCH VÀ DIỄN GIẢI: Trở lại tờ thông báo, việc đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam có 4 quyền lợi: 1. Xin cấp hộ chiếu Việt Nam, nhưng vẫn tiếp tục giữ hộ chiếu Na Uy; Căn cứ theo Luật Quốc tịch CSVN ở điều 19 khoản 3 nói rằng: "Người nhập quốc tịch Việt Nam thì phải thôi quốc tịch nước ngoài. Việc cho phép có 2 quốc tịch không có nghĩa là từ bỏ nguyên tắc một quốc tịch của Việt Nam mà chỉ là sửa đổi nguyên tắc cho mềm dẻo và linh hoạt hơn. Quy định trên chủ yếu được áp dụng với các trường hợp người Việt Nam đã định cư ở nước ngoài trước đó. Còn từ 1/7/2009, người Việt Nam ra định cư, nhập quốc tịch ở nước ngoài đương nhiên mang quốc tịch Việt Nam mà không phải đăng ký". (1) Nôm na mà nói là nhà nước CHXHCNVN muốn gom tất cả người Việt, kể cả người tỵ nạn có nguồn gốc Việt đang sinh sống ở nước ngoài, xem như họ nghiễm nhiên mang quốc tịch Việt Nam nếu chưa hề nộp đơn xin từ tịch. Cần lưu ý là Na Uy không có quy định song tịch, nghĩa là đương sự khi xin nhập quốc tịch Na Uy phải có giấy từ khước quốc tịch có trước, trừ trường hợp quốc gia có hiến pháp không cho phép từ tịch mà phải vĩnh viễn làm công dân của một nước đó dù đang cư ngụ tại Na Uy. Nhưng đối với người tỵ nạn thì không bắt buộc phải có giấy từ tịch. 2. Khi đã có hộ chiếu Việt Nam, bà con được phép về Việt Nam không cần xin thị thực nhập cảnh (visum); Sự việc này thoáng nghe thấy có vẻ giản dị, nhưng một khi về VN với bất cứ lý do gì, chẳng may dính líu tới luật pháp, thì nhà nước sẽ đối xử chúng ta như một công dân VN tại chỗ. Nếu chúng ta có thông hành chứng minh là công dân Na Uy, sẽ được chính phủ Na Uy tuyệt đối bảo vệ. Bởi vậy, một khi cầm hộ chiếu Việt Nam trong tay là mình tự cột chân mình vào với luật lệ của VN. Hiện nay người mang hộ chiếu Na Uy đến VN trong vòng 15 ngày không cần xin chiếu khán. 3. Khi đã có hộ chiếu Việt Nam, bà con được quyền xin cư trú lâu dài tại Việt nam và nhập hộ khẩu sau khi làm thủ tục với chính quyền địa phương; Nhưng theo Luật Quốc tịch CSVN chiếu điều 5 khoản 2, người có quốc tịch Việt Nam phải làm tròn các nghĩa vụ công dân đối với nhà nước và xã hội theo quy định của pháp luật. Như vậy có nghĩa là người nhập quốc tịch VN sẽ phải chịu tất cả mọi ràng buộc bởi luật lệ VN (2). Đây là cái bẫy được ngụy trang rất khéo. 4. Khi đã có Hộ chiếu Việt Nam, bà con được quyền sở hữu đứng tên nhà đất ở tại Việt Nam không hạn chế số lượng. Nhưng trên thực tế, theo Cục Quản lý nhà và Thị trường BĐS (Bất Động Sản) thuộc Bộ Xây dựng nhà nước CSVN trưng dẫn, thì ngược lại với những gì tòa đại sứ CSVN ở Oslo chiêu dụ: Những trường hợp đang có sở hữu một nhà ở tại Việt Nam thì không được sở hữu các nhà ở khác trong phạm vi toàn quốc. (3). Rồi ở đoạn kết thông báo ghi: "Theo luật pháp Nauy và quy định của Cơ quan Nhập cư (UDI), bà con đã có quốc tịch Na Uy nhưng chưa thôi quốc tịch Việt Nam vẫn được phép đăng ký giữ quốc tịch và cấp Hộ chiếu Việt Nam. Việc đăng ký giữ quốc tịch và cấp Hộ chiếu Việt Nam không ảnh hưởng (được viết chữ đậm và gạch dưới) tới quyền lợi của bà con đang sinh sống tại Na Uy." Trong khi đó theo Cơ quan Nhập cư Na Uy, gọi tắt là UDI thông báo như thế này: "Tap av statsborgerskap når du får annet statsborgerskap" (5) có nghĩa là: "Quốc tịch sẽ bị mất khi nhận một quốc tịch khác", tức là luật Na Uy không hề cho song tịch. Theo thông tin từ trang mạng điện tử của nhà nước CSVN (4) ve vãn: việc sửa đổi này nhằm thể chế hóa Nghị Quyết 36 của Bộ Chính trị về công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài, Luật Quốc tịch (sửa đổi) đã bổ sung khoản 2 vào Điều 13 với nội dung "Người Việt Nam định cư ở nước ngoài mà chưa mất quốc tịch Việt Nam theo quy định của pháp luật Việt Nam trước ngày Luật này có hiệu lực thì vẫn còn có quốc tịch Việt Nam". Và tại Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài (NVNONN) ở Tp. Hồ Chí Minh, tức Sài Gòn xưa, 9/2012, Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng lớn tiếng thèm thuồng: "Đảng và Nhà nước ta luôn nhất quán. Hơn 4 triệu người Việt Nam ở nước ngoài không chỉ là một phần máu thịt của dân tộc Việt Nam mà còn là nguồn lực quý báu cho sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, là cầu nối quan trọng trong quan hệ quốc tế của Việt Nam". Từ đó, thông báo của Tạ Văn Thông đại sứ, nhất quán phải được chấp hành và phát tán đến tay đồng hương. IV. LUẬT QUỐC TỊCH NA UY: - Tap av statsborgerskap når du får annet statsborgerskap Luật Na Uy không cho song tịch: "Quốc tịch sẽ bị mất khi nhận một quốc tịch khác" (5) - Tilsvarende gjelder for barn under 18 år. Det betyr at barnet mister det norske statsborgerskapet dersom de eller den som har foreldreansvar, har søkt om annet statsborgerskap for barnet eller samtykket i at barnet får annet statsborgerskap Tương tự con cái dưới 18 tuổi cũng sẽ mất quốc tịch khi cha mẹ xin quốc tịch cho con hay là con em đồng ý nhận vô quốc tịch khác. - Tap for barn som automatisk får annet statsborgerskap som biperson; gjelder barn under 18 år som: ikke er gift eller registrert partner; Og får annet statsborgerskap fordi en forelder får annet statsborgerskap. Quốc tịch tự động mất khi trẻ em dưới 18 tuổi chưa lập gia đình hay có hôn ước; Và khi một trong cha/mẹ xin vô quốc tịch nước khác. - Kravet om løsning fra tidligere statsborgerskap: For å få norsk statsborgerskap må løse seg fra eller gi avkall på ditt andre statsborgerskap. Dette må du gjøre med mindre ditt andre statsborgerskap opphører automatisk når norsk statsborgerskap blir innvilget. Du er selv ansvarlig for å gjøre det som er nødvendig for at du kan bli løst innen fristen på ett år. Na Uy đòi hỏi phải từ tịch trước khi xin vô quốc tịch. Phải làm thủ tục từ tịch kể cả trường hợp tự động mất ở quốc gia khác khi xin vô quốc tịch Na Uy. Thời hạn trong vòng 1 năm. V. SỰ THẢM BẠI CỦA CHIÊU THỨC DỤ DỖ: Bộ ngoại giao CSVN cho biết kết qủa đến tháng 7/2012 chỉ có 2000 người, trên tổng số 4 triệu người ở hải ngoại đăng ký giữ quốc tịch. Như vậy sau 3 năm kể từ ngày Luật Quốc tịch hiệu lực, nhà nước CSVN đã không có khả năng thu hút "máu thịt" và "nguồn lực quý báu" đối với 300 nghìn chuyên gia trí thức gọi là "kiều bào". Vì sự thất bại ê chề trong mưu đồ chiêu dụ người Việt tỵ nạn trên khắp thế giới, sứ quán CSVN ở Oslo cũng rập khuôn tung ra tờ rơi không mấy ăn khách kia. Chẳng có gì vui để bàn đến chuyện này, khi mà người dân trong nước, nhất là những đoàn dân oan khiếu kiện. Họ là công dân chính gốc VN, là những bà mẹ kháng chiến, gia đình liệt sĩ... từng lập công cho đảng CSVN trong thời kỳ chiến tranh huynh đệ tương tàn Bắc Nam còn bị nhà nước thu hồi cưỡng chế đất đai, huống chi những người Việt tỵ nạn từng có thành tích không đội trời chung với chế độ độc tài đã một lần liều chết ra đi. VI. KẾT LUẬN: Thưa quý đồng hương, Tờ thông báo "Đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam" do tòa đại sứ CSVN tại Na Uy phát tán với ý đồ làm miếng mồi dụ dỗ người Việt tỵ nạn và giăng một cái bẫy vô hình để người tỵ nạn sa lưới. Việc xin trở lại quốc tịch VN với những "mối lợi" chưa chắc có thật, nhưng lại phải nhận hậu quả to lớn là quốc tịch Na Uy bị tước bỏ, sẽ di hại trầm trọng đến quyền an sinh xã hội rất bảo đảm cho đời sống của công dân Na Uy. Sống ở xứ Tây phương như Na Uy, khi bước vào sân chơi dân chủ mọi người đều phải nhuần nhuyễn luật chơi của nó, không lừa mị nhưng phải thành thật. Bởi vậy, cái gọi là "Đại sứ quán Việt Nam tại Na Uy", biểu tượng cho một thể chế độc tài toàn trị nên chấm dứt trò lừa bịp này. Ông Đại sứ là hiện thân cho hố địa ngục độc tài VN, ngồi tại Oslo ông như đang xuất khẩu chính sự khinh thường và bất tín tột đỉnh của người dân trong nước đối với nhóm chóp bu Trung ương Bộ Chính trị đảng CSVN. Không ai ngạc nhiên về việc "Đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam" này, nó như những "viên kim cương máu" giúp các ông củng cố chính sách độc tài đảng trị đặng tiếp tục trấn áp người dân vô tội. Tm. Ban Chấp Hành/HNVTN/NU Phạm Sĩ Việt (U/v Thông tin & Báo chí) HỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI NA-UYDET VIETNAMESISKE FLYKTNINGEFORBUNDET I NORGE - AVD. OSLO PB. 633 Sentrum, 0106 Oslo Besøksadresse: Vietnamhuset - Torggt. 31, 0183 Oslo epost: dvff-norge@vietnet.no - Org.nr. 992 662 697 Bankkonto: 6236 06 40111 ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Trích nguồn: (1):http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2008/12/3ba091b7/ (theo VNexpress.net, 04.12.2008) (2):http://moj.gov.vn/vbpq/Lists/Vn%20bn%20php%20lut/View_Detail.aspx?ItemID=23691 (3):http://www.vdclawyer.com/index.php?option=com_content&view=article&id=200%3Aso-huu-nha-o-cua-nguoi-nuoc-ngoai-tai-vn&catid=64%3Aquan-ly-tai-san&Itemid=180&lang=vi (4):http://www.vdclawyer.com/index.php?option=com_content&view=article&id=196&Itemid=175&lang=vi (5):http://www.udi.no/Sentraletema/Statsborgerskap/
......

Đập thủy điện Đăk Mek 3 vỡ vì dùng bê tông... đất trộn cát

Liên quan đến vụ vỡ đập thuỷ điện Đăk Mek 3 gây thiệt hại hàng trăm triệu đồng và làm chết một công nhân, theo báo Dân Trí, trong cuộc họp báo sáng nay 29/11, UBND tỉnh Kon Tum nhận định: Chủ đầu tư đã thi công đập sai so với hồ sơ thiết kế cơ sở. Ông Bùi Văn Cư - Phó Giám đốc Sở Công thương - giải thích, đơn vị tư vấn đã đề xuất với chủ đầu tư rằng với loại đập bê tông trọng lực thì phải dùng bê tông đá hộc, vữa mác 150 và bơm liên tục để tạo nên một thân đập có kết cấu vững chắc. Song tại hiện trường, đơn vị thi công lại cho chở đất, đá cuội, sỏi dưới lòng suối để đổ vào bên trong thân đập.  Ông Cư còn cho biết thêm, phần thượng lưu của thủy điện bị vỡ gần hết. Trong thiết kế cơ sở, đập thủy điện Đăk Mek 3 có tổng chiều dài 165m, do đó thông tin công an huyện Đak Glei đo đạc phần bị vỡ là 109m là hoàn toàn có cơ sở. Trong khi đó, chủ đầu tư lại đưa ra con số: phần đập bị vỡ là 60m, chiều dài của đập là 80m, không hiểu có dụng ý gì? ông Cư khẳng định: "Đối với công trình thủy điện nhỏ do tư nhân làm chủ đầu tư, mọi khâu từ thiết kế, thi công đến giám sát đều do chủ đầu tư quyết định. Do vậy, không ai kiểm soát được chủ đầu tư chi thực tế bao nhiêu tiền để xây dựng công trình. Chủ đầu tư nói chi phí xây dựng là trên 200 tỷ đồng nhưng thực tế họ làm hết bao nhiêu chỉ họ mới biết. Và chuyện cơ quan chức năng không có hồ sơ thi công là chuyện bình thường".   Dư luận cho rằng dù bất cứ lý do gì, từ sư vô trách nhiệm của chính quyền đến văn hóa tham lam, rút ruột công trình, „ăn thiệt, làm dối“ của chủ đầu tư, thì những thiệt hại nếu có sự cố xảy ra, chỉ có người dân là lãnh đủ.
......

Trung Quốc đòi khám xét tàu thuyền ở biển Đông

Hôm Thứ Tư 28/11/2012, tờ Trung Quốc Nhật báo, bản Anh ngữ đưa tin nhà cầm quyền tỉnh Hải Nam hôm thứ Ba 27/11/2012 đưa ra Quyết định bắt đầu từ tháng 1.1.2013 cảnh sát biên phòng tỉnh Hải Nam, được lệnh khám xét và có quyền nắm quyền khống chế tàu và các phương tiện liên lạc của các tàu bị coi là “xâm nhập bất hợp pháp vùng biển chủ quyền” , mà Bắc Kinh xem là lãnh hải của mình ở biển Đông hoặc ra lệnh cho những tàu đó đổi hướng hoặc ngừng chạy. Quyết định còn nhấn mạnh cảnh sát biên phòng còn tăng cường tuần tra các vùng biển thuộc cái gọi là thành phố Tam Sa và phối hợp hoạt động với các hoạt động tuần tiễu thường xuyên trên biển Đông để bảo vệ lợi ích quốc gia trên biển. Rõ ràng, quyết định nói trên nhắm phần lớn vào tàu thuyền Việt Nam và Philippines.   Hành động này được tiếp theo các hành động như xây dựng cơ sở Radar quân sự, phi đạo cho phi cơ, thành lập thành phố Tam Sa, thành lập Bộ chỉ huy quân sự Tam Sa đặt ở đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, xây dựng hạ tầng cơ sở, đường xá, nhà cửa, nhà máy lọc nước, nhà máy “xử lý” rác, nhà bưu điện, cơ sở khí tượng ở Phú Lâm, cho in bản đồ thành phố TamSa, in hình đường lưỡi bò trên hộ chiếu của công dân Trung quốc,… chứng tỏ chủ trương bá quyền bành trướng của Bắc Kinh trước sau như một, dù có thay đổi lãnh tụ.   Cho tới nay, Bắc Kinh luôn rêu rao rằng không muốn gia tăng căng thẳng với các nước chung quanh. Nhưng trong thực tế vẫn tiếp tục các hành động lấn tới, đẩy thêm áp lực.   Với việc cứ khư khư ôm16 chử vàng và 4 tốt của lãnh đạo CSVN, không biết rồi đây ngư dân VN, thậm chí kể cả các tàu hải quân hay tàu “công vụ”, cảnh sát biển Việt Nam hoạt động trong những vùng biển mình tuyên bố chủ quyền nhưng nằm trong cái “Lưỡi Bò” sẽ ra sao.
......

Phóng viên Không Biên giới khai trương website chống kiểm duyệt

Các bloger, nhà báo, những người vẽ biếm họa thường bị kiểm duyệt giờ đây có được một công cụ để thoát nạn này : đó là website chống kiểm duyệt mang tên WeFightCensorship. Địa chỉ web này vừa được tổ chức Phóng viên Không Biên giới, trụ sở tại Pháp, tung ra vào hôm qua 27/11/2012. Trong buổi giới thiệu website này, Tổng giám đốc Phóng viên Không Biên giới Christophe Deloire, đã giải thích rằng sáng kiến này được đề ra là vì « chế độ kiểm duyệt cũ kỹ, ngu xuẩn và tai ác vẫn còn tồn tại ». Ông nhắc lại là hiện nay trên thế giới có 155 nhà báo và 130 cư dân mạng đang ngồi tù.  Ông nhấn mạnh là « Tất cả mọi người đều có quyền phổ biến thông tin mà không bị giới hạn ranh giới. Mục tiêu của website là cung cấp cho tất cả những ai bị kiểm duyệt, một công cụ để phổ biến các nội dung họ muốn nói ».  Tổ chức cho biết là trước khi đưa lên mạng các nội dung bị kiểm duyệt, họ phải kiểm tra tính xác thực của nội dung, và nhất là xem xét những rủi ro đối với tác giả, họ phải được sư đồng ý của tác giả hay người thân.  Theo kiểu như WikiLeaks, trang web https://www.wefightcensorship.org liệt kê bằng tiếng Anh và tiếng Pháp những bài viết, video, âm thanh hay hình ảnh mà những người bị kiểm duyệt, nhà báo hay cư dân mạng gởi đến.  Theo AFP, điều khác với WikiLeaks, là website của Phóng viên Không Biên giới là họ đưa lại trong bối cảnh của nó các nội dung được công bố trong ngôn ngữ gốc - tiếng Malaysia, Iran, Nhật, Azerbaidjan ..., và cho biết hiện tại người đó ở đâu.  Trong những tài liệu có thể tham khảo ngay hôm qua, 27/11/2012, có bài viết về cách điều hành tồi tệ ở Tchad, mà tác giả, nhà báo Jean - Claude Nékim đã bị kết án một năm tù treo vào tháng 9 vừa qua, hay bài phân tích về nhóm từ "tuyên truyền chống Nhà nước‘’ của bloger Việt Nam Paulus Lê Sơn, được dịch ra tiếng Pháp và tiếng Anh trong lúc tác giả ngồi tù từ tháng 8/2011.  Bên cạnh đó có một video cho thấy cảnh cảnh sát đàn áp ở Belarus. Hai số đầu tiên và duy nhất của tạp chí độc lập "De Cuba", ra mắt vào giữa những năm 2002-2003 trước khi vị chủ nhiệm bị kết án 20 năm tù. http://www.viet.rfi.fr/phap/20121128-phong-vien-khong-bien-gioi-khai-tru...
......

Hành Hạ, Tù Ðày Và Sức Khỏe

(VNC) Trong hơn một phần tư thế kỷ tiếp tục hành nghề tại hải ngoại, y giới chúng tôi đã có nhiều dịp được tiếp xúc với một lớp người mang những tâm trạng rối loạn về thể chất rất đáng để ý. Tìm hiểu căn nguyên của các bệnh tình này cũng không mấy khó khăn vì đa số là nạn nhân của một quá trình bị hành xác triền miên, đã mấy chục năm qua hậu quả xấu trên sức khỏe của họ dường như vẫn còn. Ðó là những người được mệnh danh là “ Tù Nhân Cải Tạo”. Sao mà cứ “ăn cơm mới nói chuyện cũ” hoài vậy? Vâng, đây là câu ta thường nghe một số người nêu ra, khi có ai nhắc tới cuộc chiến ở Việt Nam với các hậu quả của nó. Một trong những hậu quả bi thảm nhất là sự hành hạ các anh chị em quân cán chính miền Nam trong nhiều trại tù đầy sau ngày 30/04/1975. Nếu có ở trong hoàn cảnh của họ thì ta mới hiểu được những đau đớn mọi mặt mà họ đã phải trải qua. Vả lại, người ta cứ lớn tiếng hô hào khép lại quá khứ mà luôn luôn hậm hực với “Sen Ðầm Quốc Tế Mỹ” và nghi kỵ nhưng trục lợi với “Khúc Ruột Ngoài Ngàn Dặm”. Đã 30 năm rồi người ta vẫn linh đình ăn khao chiến thắng trên sự ngao ngán thở dài của dân chúng trong ngoài nước, thì phải chăng “nói vậy mà không làm vậy”. Và chỉ mới đây thôi, vài tấm bia vô tri bằng đá mang mấy dòng chữ tưởng niệm linh hồn những người cùng máu mủ tử nạn khi vượt biên tìm tự do và tri ân quốc gia cứu giúp cũng bị người ta tìm cách phá hủy. Thiết nghĩ rằng, những người cộng sản đã quá vô cảm, chẳng còn một chút tình người. Cho nên nhắc lại để người ta nhớ cũng là chuyện nên làm. Vì chính những nhân vật chủ trương ra lệnh tù đầy “ngụy quân, ngụy quyền” hồi đó cũng đã lên tiếng nhận có sai lầm chính sách về chuyện cô lập vô nhân đạo này. Sau ngày 30/04/75, mọi người đều e ngại về một cuộc tàn sát trả thù đẫm máu vì đã có những lời đồn đại về hành động này. Nhưng tới phút chót, người thắng trận miền Bắc đã nghĩ ra một giải pháp có vẻ nhân đạo hơn nhưng thương tích sâu đậm dài lâu hơn. Quân cán chánh Việt Nam Cộng Hòa đã được khuyến dụ trình diện để “học tập” ngắn hạn. Gọi là “tìm hiểu đường lối, chính sách của nhà nước và để gột bỏ tàn tích chống phá cách mạng khi xưa”. Chính quyền mới hứa là thời gian học tập chỉ vài tháng rồi ai nấy trở về với gia đình, phục vụ đất nước. Nhưng thực ra đây là một sự tù đầy, tẩy não, hành xác. Có người vài ba năm. Rất nhiều người mươi năm. Và số người triền miên tù đầy gần hai chục năm cũng không ít. Lại còn một số đáng kể chết mất xác trong tù đầy hành hạ. Người sống sót trở về đã kể lại nhiều thảm cảnh mà họ phải gánh chịu trong thời gian đau khổ ấy. Những thảm cảnh mà nghe lại ai cũng rùng mình. “Rồi mai đây, nếu vì may mắn nào đó, tôi được sống trong môi trường khác, tôi có bổn phận phải nhớ và nhớ thật kỹ tất cả những gì đã xẩy ra, đã khắc xâu vào tâm khảm tôi những chứng tích khổ đau, hờn hận!”, Tạ Tỵ - Đáy Địa Ngục, trang 152. Sau đây là một số nhân chứng đã trải qua các cuộc hành xác tù đầy, kể lại những hình thức hành hạ nạn nhân. Chúng tôi xin phép các tác giả trích đăng để thế hệ con cháu trong ngoài nước hiểu rõ mà tránh đi vào vết xe cũ. Cũng để cảm ơn vì các ghi chép đã giúp thầy thuốc hiểu rõ nguyên nhân xa gần đưa tới bệnh tật của thân chủ và dễ dàng hơn trong khi điều trị, chăm sóc. Chứ chẳng phải để tiếp tục nuôi dưỡng những hận thù mà làm chi. Điều kiện sống mất vệ sinh Vệ sinh trại: Chật chội, ngột ngạt hơi người, mùi hôi của mọi người, mọi bệnh riêng của mỗi người, cả tháng không tắm. Cả ngàn người có một giếng nước, kéo một lúc đã cạn nước, nhiều khi có chuột bọ chết thối trong giếng. Ăn uống vào là bị kiết lỵ. Đi cầu vào các dẫy hố đào trên mặt đất… “Cả trại nhốn nháo về bệnh kiết lỵ. Hầu như không khu nào thoát. Chưa bao giờ buổi sáng lại đông người chờ đi cầu như vậy. Mặt mũi người nào cũng nhăn nhó, mệt mỏi trông thật thảm hại... Thật đau khổ, lúc nào bụng cũng quặn đau, mỗi lần đi cầu són ra một chút, phân ít, mũi máu nhiều. Từ nơi tôi ở ra nhà cầu khá xa. Để tiện việc, tôi không về nhà, ngồi ngay ở căn nhà chiếu Tivi sẵn sàng chạy ra hố cầu khi cần. Không phải mình tôi như vậy mà hàng chục người tay cầm lon nước, ngồi bệt xuống mặt cát. Bệnh của tôi kéo dài cả tuần sau khi uống cả lọ tetracycline do Lan cho. Trong thời gian kỷ luật chúng tôi được xuống sông tắm mỗi hai tuần một lần. Tuy nhiên nhiều khi cán bộ bận hay có việc gì bất thường thì phải chờ lâu tới ba tuần”, Tầng Ðầu Địa Ngục - Linh Mục (LM) Nguyễn Hữu Lễ Nhà cầu nổi: “Buồng trống trơn không có thứ gì ngoài mấy cái ống bẩu bằng luồng, một loại tre to và rỗng ruột. Đây là phương tiện toa-lét để tù nhân trong buồng đại tiểu tiện vào đó....Khi đi đại tiện, người tù phải dùng tới hai ống bẩu, mỗi tay cầm một cái. Ống hứng nước tiểu phía trước và ống phân dĩ nhiên là phía sau... Ống phía trước có thể là ống nhỏ, nhưng ống phía sau bắt buộc phải là ống có đường kính to và nhẹ. Yếu tố này rất quan trọng, vì trong lúc “thi hành nghĩa vụ” của bản năng, nói nôm na là “đi cầu”, người tù phải quàng tay ra đằng sau để giữ cái ống bẩu. Nếu ống này nặng quá, người tù không thể giữ ống sát vào mông, tuột tay làm đổ phân tung tóe trong buồng.. Vì đã làm quen với cuộc sống tù quá ư là chật trội, bẩn thỉu và thiếu mọi tiện nghi tối thiểu của con người, nên chúng tôi chẳng ai cảm thấy mùi thối tha hôi hám gì trong cái buồng giam kín như cái thùng sắt này. Buồng giam chỉ có một cửa sổ duy nhất và rất hẹp, không khí không thể lùa vào buồng được. Do đó chúng tôi cứ phải thở ra hít vào buồng phổi mình cái hơi nóng của bầu khí trong buồng mà tôi có cảm tưởng nó đã đặc quánh lại thành một thứ chất dẻo, không còn là ở thể khí nữa”, Tầng Ðầu Ðịa Ngục - LM Nguyễn Hữu Lễ. Lao động quá sức Tù nhân bị ép buộc phải liên tục “hạ quyết tâm” làm những điều mà trại đặt ra như sau:“Tôi không bao giờ quên rằng tôi là kẻ có tội với Đảng, với Tổ Quốc, với nhân dân. Tôi cũng không quên rằng Đảng đã khoan hồng tha tội chết cho tôi, lại tập trung tôi lại, tạo điều kiện cho tôi học tập cải tạo để trở nên người công dân lương thiện. Để đền ơn Đảng, tôi nhất trí: 1-Tích cực học tập cải tạo lao động tốt. 2-Giải phóng mọi tình cảm gia đình yếu đuối và tình nguyện ở lại trại học tập lao động cho dến khi nào được cách mạng công nhận tiến bộ cho về phục vụ xã hội, phục vụ nhân dân. 3-Trong thời gian học tập tại trại, tôi phải chấp hành nghiêm chỉnh mọi nội quy quy định. Khắc phục mọi khuyết điểm tồn tại. Đấu tranh sai trái để thủ tiêu mọi mặt yếu của các bạn cải tạo khác hầu biến trại ta trở thành trại cải tao tiên tiến về mọi mặt. 4-Tố giác kịp thời với Cách mạng bọn xấu trong và ngoài trại đang còn ý đồ chống phá cách mạng. 5- Tuyệt đối tin tưởng vào đường lối khoan hồng trước sau như một của cách mạng”. Hà Thúc Sinh ghi lại trong Đại Học Máu trang 100. Lao động là thước đo mức độ giác ngộ của tù nhân.Thế là lại được đi lao động để giác ngộ! Sau đây là các tiêu chuẩn mà tù nhân phải lao động: Cuốc đất: 150m2/ngày/người; Trồng mì: 5000m2 / 1 ngày/4 người; Khai quang: 300m2/ngày/người; Lấy cây đường kính 30cm, dài 4 thước /hai người một cây, xa 3 cây số; đường kính 10 phân, dài 4 thước hai người năm cây một ngày. Dọa nạt, nhục mạ “Tao bảo thật với chúng mày ngoài việc lao động như thế có mà ăn cứt, ngày về của chúng mày cũng kéo dài vô tận. Tao đã lên lớp cho chúng mày nhiều lần rồi. Cách mạng không có tình trạng lơ lửng con củ cặc. Một, chúng mày học tập lao động cho tốt để có ngày mà trở về. Hai, bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát chúng mày trong này mất thôi”, Đại Học Máu - Hà Thúc Sinh, trang116.“Các anh là những người có tội. Chính sách 3 năm cải tạo đề ra, nhưng nó không phải là mốc nhất định cho tất cả mọi người! Các anh đừng có giả vờ “nín thở qua sông” để hết cho ba năm thì về. Tôi nói thẳng cho các anh biết, có thể 3 năm cũng có thể 15 hay 20 năm đó!”, Tạ Tỵ - Đáy Địa Ngục, trang 439. Bỏ đói khát Có lẽ bỏ cho đói khát là chính sách để kiềm chế, kiểm soát người tù. Nên bất cứ tù nhân nào cũng nói rất nhiều về sự hành xác này. “ Đã hơn hai tháng nay, chúng tôi không được ăn miếng thịt nào. Lao động mỗi ngày 8 tiếng, toàn việc nặng. Cơm không có, mỗi ngày lãnh hai chiếc bánh mì luộc, mỗi cái khoảng 200 gram và một nửa chiếc bánh buổi sáng 50gram, như vậy chúng tôi chỉ được ăn 450 gram chất bột với muối, không có chất béo, chất rau và chất đạm nào! Do đó, ai nấy đều gầy rộc hẳn, da khô khốc. Trên nguyên tắc theo giấy tờ chúng tôi được ăn 18 kí lô chất bột, 300 gram thịt mỗi tháng, nhưng thực tế chúng tôi chỉ được ăn 13 kí 500 chất bột.”, Đáy Địa Ngục -Tạ Tỵ trang 378- 379. Ăn bất cứ thứ gì là thịt “ Nam cầm con rắn dài khoảng 6 tấc, to bằng ngón tay cái, không trắng không đen. Anh tìm sợi dây, buộc đầu con rắn cạp nong treo lên cành cây, rồi dùng lưỡi dao nhỏ cứa xung quanh cổ rắn. Con rắn lắc lư, lắc lư như chiếc que. Tôi không hiểu bằng cách nào Nam lột da con rắn nhanh như vậy. Da rắn vứt xuống suối, dòng nước cuốn đi trong nháy mắt. Nam hạ con rắn xuống mổ ruột, rửa nước suối rối sắt ra từng khúc, bỏ vào lon ghi gô, cho chút bột cà ri mà lúc nào anh cũng mang theo, đổ chút nước, thêm tí muối rồi cho lên bếp lửa. Lát sau, hạ xuống, anh trịnh trọng ngồi trên tảng đá sát dòng suối ăn hết con rắn một cách ngon lành”, Tạ Tỵ –Đáy Địa Ngục, tr. 439. Mỗi bữa hai miệng chén cơm nhỏ gạo mục, cả trăm người chỉ có vài chục con cá ngừ mục thối nấu với rau, từ xa đã ngửi thấy mùi hôi...Cho ăn để khỏi chết đói, đó là khẩu hiệu của trại. Có nhiều tù nhân đã nướng sống sít các con sên con ốc rừng mang hàng triệu vi trùng sốt rét hoặc ăn quả sung rừng cho đỡ đói, ăn phải quả độc “ đứt thần kinh, sùi bọt mép, lên kinh phong rồi chết” “Cái lon nhôm sữa bột guigoz được gọi vắn tắt là cái Gô, là bạn bạn đồng hành thân thiết của tù. Người tù nào cũng kè kè bên mình một cái vừa đựng nước uống ra bãi, vừa dùng để nấu canh tại bãi lao động. Những loại rau cỏ dại ăn được tìm thấy ngay tại hiện trường, lén nhổ bỏ vào gô rồi nhờ nhà bếp nấu. Nấu chín xong để bụi cát lắng xuống phần dưới, ăn phần rau cũng đỡ cái bao tử rỗng một lúc. Hôm nào bắt được con cóc, con nhái thì “canh có người lái”, tù gọi là Protein; con gì cũng qui vào chất thịt, chất protein bổ dưỡng. Tù có câu: “con gì nhúc nhích là ăn được”; rau gì ăn không chết thì ăn”... Nguyễn Chí Thiệp, Trại Tù Kiên Giam. “Tiêu chuẩn ngừoi phạm kỷ luật mỗi tháng còn 9 kg lương thực ăn với nước muối, mỗi ngày hai bữa hai chén nhỏ xíu . Cơm mới bỏ vào miệng chưa kịp nhai cái lưỡi đã đưa cơm vào cổ”. Đến bữa ăn phải kềm hãm cố nhai cho thật kỹ, vừa để cho đỡ buồn, cho qua thời giờ có việc làm. Khi nhai thức ăn, vừa phải nhai kỹ để thức ăn ít ỏi và quí báu được tiêu thật hết, khỏi phí phạm, giúp cơ thể bòn từng chút bổ dưỡng để thân xác chịu đựng con người được sống, nhai thật kỹ để chất thải ra thật ít, 5,7 ngày mới đại tiện một lần, vì đại tiểu tiện đều vào cái thùng đại liên để ngay bên cạnh bục nằm, đến lúc đầy tràn trật tự mới đổ đi, nên suốt ngày đêm phải nằm bên cạnh cái của nợ khai thúi đó” Nguyễn Chí Thiệp - Trại Tù Kiên Giam, trang 35 Thiếu thốn Chia nhau vài thìa đường: “Anh ta cầm nhanh lấy cái thìa và với một tư thái rất cẩn trọng, anh gom các phần đường đang chia dở và bắt đầu chia lại. Mười người mười phần. Trợ chia thật khéo nhưng cũng thật chậm. Đôi khi tay anh run làm một vài hạt đường rơi xuống miếng giấy dầu, văng dính vào ngón chân anh. Anh vội lấy ngón tay chấm mấy hạt đường ấy và cho lên miệng. Người ta bực mình nhưng người ta không thể giành lại những hạt đường đã dính vào những ngón chân cáu bẩn của kẻ khác. Mỗi người được ba thìa đường sau ba tháng tù”, Hà Thúc Sinh - Đại Học Máu, trang 148.“Điều quan trọng đối với tôi là cái đống rác! Mỗi lần đi ngang đống rác trước cổng trại là mỗi lần đời tôi lên hương. Hai con mắt hoạt động tích cực để tìm nhặt những thứ cần thiết cho cuộc sống trong buồng như vải rách dùng đại tiện, bọc nylon làm nhiên liệu chất đốt, hoặc may mắn hơn thì cái bàn chải đánh răng cũ hoặc ít giấy bao xi măng làm vở viết chữ Tầu, thứ ngôn ngữ tôi đang cố học”, Tầng Ðầu Ðịa Ngục - LM Nguyễn Hữu Lễ. Hành hạ cơ thể “Tùy theo mức độ nặng nhẹ khác nhau của các hình thức vi phạm nguyên tắc mà tù nhân bị “đại ca” ra hình phạt tương xứng theo luật giang hồ tù. Nếu chỉ để cảnh cáo và áp đảo tinh thần những lính mới để bắt phải đi vào khuôn phép thì chỉ cần sử dụng “chưởng” tức là đánh bằng hòn đá bọc trong cái vớ; hoặc “bẻ ngà” là dùng đá cà hoặc đập gẫy hết cả hai hàm răng. Trường hợp nặng hơn thì “lấy cấp pha” tức là móc đôi mắt, hoặc “ xin cặp nạng” nghĩa là cắt gân gót chân. Trường hợp nghiêm trọng thì đối phương sẽ được “cất” có nghĩa là giết chết”, Tầng Ðầu Ðịa Ngục - LM Nguyễn hữu Lễ. “Tên vệ binh hung ác vừa quật roi mạnh hơn vừa chửi rủa thậm tệ: - Đ.M. chúng mày là đồ tư sản, dưỡng xác quen, làm việc chây lười, không cố gắng, không có kỷ luật gì hết! Chiếc roi lại tiếp tục rít trong không khí, bay tới tấp vào thân xác ba người tù. Đại đức Thích Thiện Cao bị đòn đau quá chỉ biết rú lên những câu quen thuộc “Mô Phật”, rồi nhắm mắt, oằn người lên chịu đựng”, Phạm Quang Giai -Lần cuối bên anh, trang 247” Bắt quỳ để trừng phạt “Nói đến sùi bọt mép mà thấy nét mặt của mười thằng “ngụy” vẫn trơ thổ địa ra, thằng quản giáo cáu quá hét: Tao phạt chúng mày quỳ hai tiếng. Quỳ xuống! Bọn tù chỉ liếc nhìn nhau chẳng ai chịu quỳ. Thằng quản giáo đâu có chịu thua. Hắn móc súng bắn đến đùng một phát. Tránh voi chẳng xấu mặt nào, anh em lần lượt êm ái quỳ. Thằng quản giáo đứng chửi rủa một lúc rồi mới chịu bỏ đi...”, Đại Học Máu - Hà Thúc Sinh, trang 116. “ Hai chân tôi bị còng chéo để bức cung. Còng chéo hai chân bị đóng cứng chặt giữa hai cái còng hình chữ U và thanh sắt xuyên. Vì độ cao của thanh sắt giở hổng hai chân lên thành ra không thể nằm thẳng lưng, vì nằm như vậy thân mình căng ra hai chân bị siết chặt vào sắt đau buốt tận tủy óc. Người bị còng phải dùng hai khuỷu tay để chống hoặc cởi hết quần áo ra chêm ngang thắt lưng mới chịu được một thời gian. Chờ một vài ngày hai cổ chân gầy đi xoay được lật úp thì hai chân sẽ thẳng ra nhưng phải nằm sấp. Nhưng chỉ vài ngày chân đã sưng húp vì ban đêm bị lắc còng điểm danh”, Trại Tù Kiên Giam - Nguyễn Chí Thiệp, tr 473. Bệnh xá- Bệnh tật “Mặt đứa nào đứa nấy trông như những quả dưa bở chín rục, chân tay bụ bẫm vì bị phù do thiếu chất, cứ như những cái xác chết trôi ba ngày, đang xếp hàng dài trước bếp xin chút nước vo gạo về uống với hy vọng mong manh tí chất cám có thể cứu nổi căn bệnh phù thũng trầm kha...”, Đại Học Máu - Hà Thúc Sinh, tr. 251.“Nói là bệnh xá cho xôm trò chứ nơi đây chỉ là một nhà thường có sạp nằm cho bệnh nhân. Lúc tôi đến đây thì đã có hai mươi trại viên đang trị bệnh tại đây. Người tôi bị tê liệt toàn thân do đó những việc vệ sinh cá nhân tôi không làm được, tôi phải nhờ sự giúp đỡ của hai bệnh nhân nằm hai bên tôi. Hai bệnh nhân này không cùng một trại với tôi. Một hôm cán bộ bác sĩ đến tận giường tôi đọc lệnh mà nội dung như sau: - Anh Phan Phát Huồn, anh là một tên có nợ máu với nhân dân nhưng đảng và nhà nước ta đã tha tội chết cho anh, anh đau ốm vẫn cho anh nằm ở bệnh xá điều trị, vậy mà anh không biết điều, vi phạm nội quy của bệnh xá bằng cách quan hệ với người khác trại, vậy ngay từ giờ phút này anh phải ra khỏi bệnh xá. Nói xong ông ta ra lệnh cho y công buộc dây thừng vào hai chân tôi và kéo tôi như một con chó ra khỏi bệnh xá”, AK và Thập Giá - LM Phan Phát Huồn. “Tại bệnh viện tôi đã nghe nói và chứng kiến những cuộc “căng mùng” ghê rợn. Căng mùng tức là nói đến giải phẫu bệnh nhân. Để tránh ruồi muỗi bu vào lúc giải phẫu, bệnh nhân được đưa vào trong mùng. Vì không có thuốc tê nên người ta cột bệnh nhân vào giường, lại còn có các anh hộ lý đè bệnh nhân xuống để bệnh nhân khỏi vùng vẫy lúc quá đau đớn. Thường thường bác sĩ dùng dao cạo râu để giải phẫu. Bệnh nhân gào thét kêu la thảm thiết, tôi có cảm tưởng là một con lợn đang bị thọc huyết”, AK và Thập Giá -LM Phan Phát Huồn. “Bệnh nhân bị bệnh gì gã cũng cho uống Xuyên tâm liên. Kiết ly, tiêu chẩy: xuyên tâm liên. Sốt rét sốt nóng: xuyên tâm liên. Ho lao, sưng phổi: xuyên tâm liên.Vì thế rất nhiều bệnh nhân chết oan uổng”, Thanh Thương Hoàng, Những Nỗi Đau Đời, trang 51. Chứng kiến sự hành hạ tù nhân khác “Vừa dứt câu hỏi, tên vệ binh xuất kỳ bất ý dùng chân móc cú đá hậu vào khuỷu đầu gối của Trác, khiến Trác lao chao. Tên cảnh vệ tiếp theo cái lao chao của Trác bằng một cú đập mạnh báng súng AK vào người Trác, khiến người tù Việt quốc không còn đủ sức đứng vững, cả thân xác ông rơi xuống như quả sung rụng. Trác vừa té sóng soài trên hiện trường sám hối thì liền lúc đó tên này tung người lên dùng một đòn hiểm nhẩy lên đứng trên thân xác của Trác. Các đồng đội của Trác ngồi trong vòng tròn đều nhắm mắt mỗi khi nhìn thấy tên cảnh vệ dùng những cú giầy đinh nện mạnh trên mặt, trên người Trác. Máu bắt đầu chan hòa trên hiện trường sám hối”, Phạm Quang Giai, Lần Cuối Bên Anh,trang 165. “Tiếng kêu rú rùng rợn vẫn không ngớt phát ra từ những căn phòng xung quanh. Phượng vẫn ngồi như chết cứng. Rồi đột nhiên đèn bật sáng chói, nàng thấy mình đang ở trong một căn phòng toàn những dụng cụ tra tấn….Nàng thấy ghê tởm, rồi tự dưng trong nàng nảy ra một ý định tìm cái chết, trước khi bị tra tấn, nàng đang nghĩ…Chợt cánh cửa sau bật mở. Nàng vội ngồi thu người lại sát tường, mắt ánh lên, thấy hai tên chuyên viên tra tấn xốc nách một người đàn ông, kéo sệt trên nền xi-măng. Mặt người đó tím bầm, hai bên mép ứa máu còn chẩy ra ròng ròng, tóc rối bù bết máu, đầu ngoẹo sang một bên, mình trần trụi bê bết máu, chân tay mềm nhũn ra…”, Trần Nhu, Địa Ngục Sình Lầy, trang 163. Cô lập trong hầm đá “Tên vệ binh hầm hầm đi về phía cửa hầm đá số 5. Hắn tra chiếc chìa khóa vào ổ rồi quay một vòng nghe răng rắc. Hắn kéo chiếc cửa sắt nặng nề ra, để lộ một không gian tối om. Mùi hôi thối từ trong phòng xông ra; đồng thời với tiếng hú ma quái ngân dài lê thê phát ra từ trong long hầm đá, nghe thật ai oán. Tên vệ binh trở lại chỗ Sâm ra lệnh: -Vũ Sâm! Mày vào hầm đá số 5 để mà tưởng nhớ đến người vợ đẹp của mày. Sâm lần thần đi thật chậm, tiến vào miệng hầm, rồi cũng thật nhanh, anh lọt hẳn vào bên trong. Vũ Sâm quay người lại nhìn tên vệ binh lần chót trước khi chìm hẳn vào bóng đêm dầy đặc, vu vơ và tăm tối. Cánh cửa sắt đóng lại, tạo thành một tiếng sầm khô khan”, Phạm Quang Giai, Lần Cuối Bên Anh, trang 43. Ngoài ra còn nhiều cách hành hạ khác như: Trói cột với tù nhân khác; nhốt trong thùng sắt, trong túi; đầy ải ngoài nắng, nóng, dưới đèn sáng; bịt mắt; chói cột xuống đất; đá đít, bạt tai; giả xử tử; bắt uống những thuốc lạ; dìm dưới nước; làm cho nghẹt thở; treo lơ lửng trên không; gây tổn thương cho ngọc hành/ cơ quan sinh dục; tạt phân, nước tiểu lên mặt; tra tấn bằng điện; châm chọc kim vào đầu ngón tay, ngón chân; không cho ngủ; bỏ cho muỗi, kiến, đỉa cắn... Những hành hạ trên đưa tới bệnh tật triền miên cho người sống sót. Kết luận Liên Hiệp Quốc coi hành hạ tra tấn là bất cứ hành động nào đưa tới đau đớn về thể xác và tâm thần nạn nhân. Theo cơ quan Ân Xá Quốc Tế, sự tra tấn vẫn còn được rất nhiều quốc gia trên thế giới áp dụng. Tra tấn xẩy ra quá thường khiến cho cơ quan này không ước lượng được số nạn nhân mà chỉ nêu ra một số quốc gia áp dụng sự hành hạ này, vì chiến tranh, đàn áp, tiêu diệt chủng tộc. Các nhà tâm lý xã hội cho hay hành hạ có mục đích làm xáo trộn, hoặc đúng ra là để phá hủy sự liên tục của cuộc sống con người cho tới một mức độ mà sự hồi phục trở nên tốn kém đôi khi không sao thực hiện được. Mà đa số nạn nhân bị đối sử tàn tệ sau đó lại được định cư ở một quốc gia khác như người tị nạn, nên họ gặp nhiều khó khăn hội nhập vào một nền văn hóa với nếp sống mới, ngôn ngữ mới. Ðó chính là trường hợp các cựu tù nhân quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa. Nạn nhân sống sót của tù đầy tra tấn có những phản ứng cảm xúc khác nhau tùy theo cá tính và căn bản giáo dục: từ giận giữ, phẫn nộ tới cảm thấy nhục nhã; cảm xúc ngay thẳng chính đáng tới sai trái tội lỗi; tự tin quyết đoán tới tủi thẹn, xấu hổ. Chắc chắn là họ khó mà quên được những vết thương mà người có quyền đã để lại trên cơ thể tâm hồn họ. Những ảnh hưởng này sẽ tồn tại rất lâu, có khi suốt đời. Những hoảng hốt, lo sợ, những trầm buồn, những cơn ác mộng sẽ thường trực đến với họ và có nhiều tác dụng xấu cho đời sống cá nhân cũng như gia đình. Rồi lại còn những suy nhược tim gan tỳ phế vì thiếu ăn, thời tiết khắc nghiệt, lao động khổ sai nơi rùng sâu nước độc. Nhiều ngàn người hiện nay không thi vào quốc tịch mới được vì trí nhớ suy kém, giảm khả năng học ngoại ngữ. Và còn cần sự chăm sóc của giới y tế đồng hương trong nhiều năm còn lại của cuộc đời. Giải thích để họ hiểu tại sao hành hạ đã xẩy ra có hy vọng một phần nào mang họ trở lại cuộc sống bình thường. Cũng như một hành động, một lời nói “sorry”(xin lỗi) từ phía chính quyền hiện tại. Như người da trắng đã sorry với nô lệ da đen bị kỳ thị, bóc lột trong thế kỷ trước. Cũng như Giáo hội Công giáo đã nhìn nhận nhiều sai lầm trong quá khứ liên quan tới sự tôn trọng đối với những cá nhân hoặc cộng đồng. Thế hệ con cháu khi nghe những chuyện đau thương này của cha chú, chắc cũng rùng mình kinh sợ. Kinh nghiệm Holaucost vẫn còn ám ảnh lương tâm loài người sau cả trên nửa thế kỷ. Cũng như thảm cảnh tù đầy “cải tạo” ở Việt Nam vào thập niên 70-80 của thế kỷ vừa qua. Ghi lại để mà tránh tái diễn. Và nhắc nhở người ta đừng quá ảo tưởng với hào quang chiến thắng bọt nước mà quên sự tàn ác mà mình đã áp đặt lên những anh em cùng chung một bọc, Trăm Con Trăm Trứng Tiên Rồng.
......

Đảng là bà của luật pháp

Chúng ta thường xuyên nghe cụm từ “Đảng và Nhà nước”. Tại sao phải đưa từ Đảng vào cụm từ đó và đứng trên Nhà nước, làm nhà nước mất thiêng, vừa tốn kém giấy mực vừa gây nhầm lẫn cho quốc tế ? (vì đảng tiếng anh còn có nghĩa là bữa tiệc)   Phải dùng cụm từ đó là vì nhân dân Việt Nam đang “một cổ hai tròng”, có 2 bộ máy song trùng đè đầu cưỡi cổ. Cứ bên Chính phủ có một “Bộ” là bên Đảng có một “Ban”. “Ban” chỉ đạo còn “Bộ” thực hiện. Dân phải kiếm tiền nuôi hai người tự nhận là lãnh đạo cỡi trên lưng, thỉnh thoảng lại có một cái bóng nằm giữa cũng tự xưng là lãnh đạo.   Công khai lấy tiền của dân   Điều 46 điều lệ của Đảng cộng sản, có quy định là: “tài chính đảng gồm các nguồn thu từ: Đảng phí, hoạt động kinh tế của Đảng và ngân sách Nhà nước”. Đảng phí thì ít, hoạt động kinh tế thì lỗ, thậm chí phải bù thêm. Phần nhiều nhất, quan trọng nhất cho hoạt động của đảng là là đến từ ngân sách Nhà nước.   Khi cần tiền thì đảng sang Bộ tài chính lấy và hầu hết chi bằng tiền mặt. Hoạt động của Đảng có ghi ra thành mục, tương ứng với các dòng vốn chi cho các hoạt động đó nhưng một số cơ quan của trong ngành an ninh, nội chính còn lấy lý do bảo mật thậm chí không ghi hạng mục và hạn mức, tự “vẽ” dự án, chuyên án cho riêng mình để chi tiêu.   Cho đến nay dân chưa bao giờ được nhìn thấy báo cáo kiểm toán công khai xem cơ quan Đảng đã sử dụng bao nhiêu tiền của dân và chi tiêu về vấn đề gì ?. Người dân không ai biết được ngoại trừ bộ phận kinh tài của đảng, và các đơn vị đi thanh tra, kiểm tra với nhau. Kiểm toán Nhà nước thì cũng đưa thông tin nhỏ giọt và có mục đích riêng.      Tại sao nhân dân lại phải đóng thuế nuôi đảng ? Có người đã hỏi điều này ở đại hội thì ông Đỗ Mười khi đó là tổng bí thư trả lời là: “Đảng lãnh đạo dân thì nhận lương của dân là hợp lý”. Nhưng dân có cần đảng lãnh đạo không khi họ đã có Nhà nước ?. Nghiêm trọng hơn là sau này nếu có một đảng nào đó lên lãnh đạo rồi học theo cách đảng Cộng sản cũng đòi tiền ngân sách thì sao ?   Tóm lại ta có thể hình dung Mẹ Việt Nam hằng ngày, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, nhưng lại phải cõng trên lưng 2 người rất béo, rất khỏe và ông nào cũng đòi lãnh đạo. Một ông thì lãnh đạo bằng Nghị quyết còn ông kia thì bằng Luật pháp, mẹ giống như con trâu đã bị xâu mũi kéo cày, hai bên 2 dây thừng, thỉnh thoảng ông lãnh đạo này lại giật sang bên trái, lúc thì ông khác ghì về bên phải.   Đảng là “bà” của luật   Một điều tréo cẳng ngỗng nữa là Quốc hội làm ra luật và Điều 4 Hiến pháp cũng quy định là đảng hoạt động “trong khuôn khổ Hiến Pháp và pháp luật”.Nhưng quốc hội lại phải dựa vào Nghị quyết để làm luật. Đảng nằm trong luật, luật nằm trong Nghị quyết nhưng Đảng lại “đẻ” ra Nghị quyết. Điều đó nghĩa là Đảng là “bà”, luật là “cháu” nhưng bà lại nằm trong bụng cháu.   Điều này dẫn đến sự thất bại thảm hại về thực tiễn. Lý do là thực tiễn rất sinh động và đời sống xã hội phải thay đổi luôn luôn. Như Tố Hữu đã nói cái “hòn máu đỏ” vô tổ quốc, vô gia đình (không quê hương sương gió tơi bời) đó cũng phải lớn lên, thay đổi, chạy theo để “rượt đuổi” thực tiễn phát triển xã hội và ban hành ra “Nghị Quyết” mới, từ Nghị quyết đó lại đi xây dựng Luật mới. Như vậy là bắt đầu lại khởi tạo một vòng tròn lập quy ngẫu hứng và nhiều khi mang tính phản động cao.   Đất nước đã có luật thì cứ theo luật mà làm, sao lại còn phải có Nghị Quyết. Chính việc ban hành các Nghị quyết đã thể hiện rõ tính chất lâm thời của đảng. Cứ tưởng có cả Nghị Quyết và cả Luật thì chắc ăn nhưng thực ra chính là nơi tạo ra khe hở. Sau đây là ví dụ thoát hiểm.   Đồng chí X thắng hai kiện tướng   Đồng chí X vừa là một uỷ viên BCT vừa là Thủ tướng, ngài tồn tại với 2 tư cách và chuyên môn khác nhau, thậm chí đôi khi trái ngược nhau. Với tư cách là ủy viên BCT, đồng chí X cùng 13 người khác ra một Nghị quyết. Sau đó đồng chí X dựa vào Nghị quyết để thực hiện với tư cách là Thủ tướng. Khi hậu quả xảy ra, lẽ ra đồng chí X, với tư cách là ủy viên BCT thì phải “chịu trách nhiệm chính trị theo nghị quyết” và với tư cách là Thủ tướng ông phải“chịu trách nhiệm pháp lý theo luật”   Thế nhưng ông đã thắng cả 2 cửa. Trong Đảng Đồng chí X bảo tôi làm theo “quy định của pháp luật” và chịu trách nhiệm pháp lý vì Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp Luật. Ông cũng không quên giải trình về sự liên quan của 13 vị khác trong một trách nhiệm pháp lý chung theo luật định. Nhưng khi ở diễn đàn quốc hội, nơi dân chúng quan tâm và bàn về Luật và trách nhiệm pháp lý thì Đồng chí X lại khẳng định là mình theo đảng, làm theo Nghị quyết của Đảng và “chịu trách nhiệm chính trị với đảng”.   Điều này làm cho chúng ta nhớ lại một câu chuyện là cậu bé đánh thắng cả 2 nhà quán quân. Một kiện tướng cờ và một kiện tướng bài Poker. Chính cậu bé thách đấu cả 2 và khi cậu bé chạy đi chạy lại giữa 2 toa tàu là lúc cậu dùng kiến thức của kiện tướng này để đánh với người kia và ngược lại.   Đồng chí X đã dùng kiến thức kinh tế, pháp lý của mình để nói rất đúng trong  nội bộ đảng về Luật, sau đó lại chạy sang Quốc hội để đáp lại quốc hội tại diễn đàn chung theo Nghị quyết.   Phải độc lập và chỉ tuân theo pháp luật   Hiến pháp và Pháp luật phải đại diện cho công lý, là nền tảng vững chắc cho đất nước và con người phát triển. Nó không phải là một ông kễnh với bộ não của một cậu bé vừa muốn nhận mình là khiêm tốn lại thích phán ra những điều kinh thiên động địa cho mai sau.   Và để không còn một cổ hai tròng, để đảng không còn lấy tiền dân chi tiêu cho riêng mình, không còn ai làm sai và thoát hiểm nữa thì Quốc hội phải độc lập làm ra luật, chính phủ thực thi luật và tòa án đứng ra canh giữ luật đó. Các cơ quan phải độc lập và đối trọng lẫn nhau thì mẹ Việt Nam mới đỡ bị một lúc 2 kẻ xâu mũi dắt đi lung tung theo chủ trương đầy ngẫu hứng như kẻ say rượu.     nguồn:http://lequocquan.blogspot.ca/2012/11/
......

Những tấm hộ chiếu và nỗi nhục của người Việt

Tấm hộ chiếu bành trướng và những phản ứng Mấy hôm nay, không chỉ ở Việt Nam mà cả thế giới xôn xao về tấm hộ chiếu Trung Cộng vẽ đường lưỡi bò chiếm 80% Biển Đông, phần lãnh thổ tranh chấp với Ấn Độ, Đài Loan, Nam Hàn vào hộ chiếu cấp cho công dân họ đi khắp thế giới. Đây là một đòn bẩn, nhằm buộc các nước vào thế khó, nếu đóng dấu chứng thực vào tấm hộ chiếu này, nghĩa là công nhận phần lãnh thổ tham vọng đó thuộc Trung Cộng. Nói đến những đòn bẩn của anh bạn 16 chữ vàng và 4 tốt của đảng và nhà nước ta, thì kể suốt ngày không hết. Không chỉ chuyện bây giờ mà từ ngàn xưa đến nay vẫn thế, ai mà không biết. Dù với thời đại nào, chính thể nào ở Trung Hoa, thì âm mưu bành trướng bá quyền vẫn là một hằng số, không thay đổi. Vấn đề biết vậy, nhưng hành động với nó ra sao, là điều cần bàn. Tấm hộ chiếu bành trướng vẽ đường lưỡi bò Khắp nơi trên thế giới, những phản ứng mạnh mẽ đã được đưa ra: Ấn Độ quyết định cấp thị tờ thực khẳng định phần lãnh thổ tranh chấp là của mình. Còn Philippines thì Bộ trưởng Ngoại giao chính thức gửi công hàm ngoại giao đến Bắc Kinh và gọi bản đồ là “tuyên bố vô lý về không gian hàng hải và là vi phạm luật pháp quốc tế”. Ngoài ra, còn Đài Loan cũng lên tiếng phản đối điều này. Ở Việt Nam, người dân mới tá hỏa tam tinh chỉ biết tin đó khi Người phát ngôn BNG trả lời câu hỏi của một phóng viên tọc mạch về cái hộ chiếu bành trướng. Thậm chí, còn được nghe rằng đã gửi công hàm phản đối đến Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội. Thế rồi báo chí tung tin rằng “cửa khẩu quốc tế Lào Cai đã đóng dấu hủy vào 111 hộ chiếu của công dân Trung Quốc có in hình đường lưỡi bò khi nhập cảnh vào VN”. Thực chất là chỉ đóng dấu hủy vào những thị thực mà Việt Nam đã cấp, đã dán vào cái hộ chiếu có hình lưỡi bò, chứ đâu dám đóng dấu hủy vào hộ chiếu của anh bạn vàng(!) Thậm chí, ngày hôm nay, báo chí Việt Nam còn hớn hở đưa tin “Mỹ không chứng thực hộ chiếu “đường lưỡi bò” của Trung Quốc”. Nhưng thực chất chỉ là ‘Mỹ không thừa nhận “lưỡi bò” trên hộ chiếu TQ” chứ không phải không cấp thị thực như báo chí đã loan tin trước đó. Thực ra, anh bạn vàng thâm hiểm phương Bắc đâu cần sự công nhận ngay bằng lời của Mỹ, Anh hay Pháp hoặc bất cứ nước nào. Nó cứ âm thầm để đó, đến một lúc nào đó cần thiết sẽ đưa ra lu loa rằng anh đã đóng dấu vào đây là công nhận cái này. Bài học về công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng vẫn còn đó. Mà việc này, đâu có ảnh hưởng gì đến Mỹ mà Mỹ phải không chứng thực. Những kẻ mất nhà, mất nước hẳn hoi còn ú ớ không dám kêu lên, thì vạ gì nước Mỹ phải làm điều đó? Thế rồi, báo chí “lề trái” lại tọc mạch khui ra rằng cái hộ chiếu bành trướng đó, Trung Cộng đã thực hiện từ đời tám hoánh nào rồi, tức là cách đây tận nửa năm. Cảm giác gì với tấm hộ chiếu bành trướng? Những người hô Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam đã bị coi là “thế lực thù địch” của nhà nước(!) Thử nghĩ xem, khi một tên cướp đến nhà bạn, mang trên tay tờ giấy xác nhận ngôi nhà, mảnh vườn ông cha bạn để lại và hiện bạn đang ở là của nó. Bạn sẽ nghĩ gì và bạn sẽ làm gì? Nếu không thẳng tay tát vào mặt nó, thì ít nhất bạn sẽ xé nhỏ tờ giấy vứt vào mặt nó, đuổi thẳng cổ nó ra khỏi cửa mà rằng: “Cút ngay, bọn ăn cướp”. Ở đây, mấy tháng qua, nhà nước ta vẫn để những kẻ đó vào đất nước mình, nghênh ngang đi lại như không. Động tác chỉ có thể làm là cấp một tờ thị thực rời khác cho chúng vào ra mà thôi. Còn mọi thông tin khác thì bịt mất. Trong nửa năm qua, các cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Trung cộng, các cán bộ, chiến sĩ đồn biên phòng nghĩ gì khi cầm trên tay tấm bản đồ hình lưỡi bò để đóng dấu xác nhận lên đó khi người Trung Quốc đưa đến cho họ? Họ có thấy vinh quang khi Tổ Quốc đang ngang nhiên bị cướp trắng trợn bằng văn bản trước mặt mình? Nếu họ thấy căm phẫn, bất bình chắc chắn sẽ không phải đến tận bây giờ nhân dân mới biết được âm mưu và thủ đoạn của bọn bành trướng đối với đất nước, Tổ Quốc chúng ta qua câu hỏi của một phóng viên nào đó với Người phát ngôn? Còn nếu họ không thấy sự bất bình hoặc căm phẫn thì họ là ai? Cư dân mạng chỉ biết kêu lên rằng Nhục. Mà không thể nói là không nhục nhã, khi tên cướp xông vào tận nhà đưa giấy cho anh, bắt anh công nhận nhà đất của anh là của nó mà anh phải im lặng, phải nghiến răng âm thầm chịu đựng. Nỗi nhục đó to lớn biết nhường nào. Nhà thơ Đỗ Trung Quân kêu lên trên mạng xã hội: “Nếu thiếu mồi nhậu đi xin: Không nhục, nếu thiếu tiền uống rượu xin hỏi bạn: Không nhục, nếu thiếu tiền đổ xăng xin bạn: Không nhục, nếu bạn không cho phải nằm nhà: Không nhục. Nhưng nó in đường lưỡi bò mà im re hay chỉ thều thào mấy câu lấy lệ: Quá Nhục”. Thì ra vậy, người dân Việt Nam thấy nhục, thấy căm phẫn, thấy bất bình khi cầm tấm hộ chiếu bành trướng của ngoại bang muốn ăn cướp cả Tổ Quốc mình. Chợt nhớ lời Hịch tướng sĩ của Trần Quốc Tuấn: “Trông thấy sứ giặc đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn lưỡi cú diều mà sỉ mắng triều đình, đem thân dê chó mà bắt nạt tể phụ… Nay các ngươi: nhìn chủ nhục mà không biết lo, thấy nước nhục không biết thẹn; làm tướng triều đình phải hầu quân giặc mà không biết tức, nghe nhạc Thái thường để đãi yến ngụy sứ mà không biết căm”. Đã hơn 700 năm, sao lời Hịch như vẫn còn tính thời sự hôm nay? Thế mới biết người xưa đâu có vô cảm, vô liêm sỉ như người nay. Lại nhớ chuyện cầm tấm hộ chiếu TGM Giuse Ngô Quang Kiệt tại UBND Tp Hà Nội Còn nhớ, cách đây không lâu, sau buổi họp với UBND Thành phố Hà Nội, Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt đã đơn sơ nói lên tâm sự của mình, ngài nói: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng”. Thế rồi báo chí nhà nước, Thông tấn xã Việt Nam đăng tin buổi họp kết quả tốt đẹp… Nhưng chỉ chưa đầy 24 giờ sau, hệ thống báo chí được huy động tối đa ra sức cắt xén câu nói của ngài thành “chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam” để thóa mạ, để vu cáo, để đánh đòn hội đồng và kích động cơn lên đồng khát máu tập thể đối với Ngài. Thậm chí, nhà cầm quyền Hà Nội còn tổ chức hàng đoàn, hàng đống các lực lượng để bao vây, để cô lập Tòa TGM Hà Nội và tập thể giáo dân cả đêm kêu gào “giết, giết Kiệt”. Nhân dân lại oằn lưng trả tiền cho những hành động chống lại nhân dân này. Nguyễn Chí Đức, người đảng viên Cộng sản đã công khai ra khỏi đảng kể với tôi trong một lần đi biểu tình rằng: “Bọn được huy động chống lại người biểu tình yêu nước hôm nay, cũng như em ngày trước thôi. Chính em cũng đã được trả tiền để đi bao vây Tòa TGM Hà Nội, gọi là quần chúng tự phát”.  Không thể nói gì hơn màn truyền thông vu cáo đầy máu và bạo lực này của hệ thống tuyên truyền dối trá trong nhà nước Cộng sản. Trần Đăng Tuấn: “… cả sông máu Việt đã đổ ra, cả núi xương Việt đã chất chồng để có độc lập tự do” Người ta thấy trong sự kiện đó, những nhà báo tỏ rõ sự uất ức nhất khi “nước Việt Nam bị coi thường”(sic) đã không ngừng lu loa, kêu gào và lên giọng cao đạo, giảng giải về truyền thống yêu nước, về Tổ Quốc, về “cái tổ” của mình bị vấy bẩn như Trần Đăng Tuấn, Nguyễn Năng An và đám bồi bút… Thế nhưng, Trời có mắt. Những trò bỉ ổi đó nhanh chóng bị bóc trần và có tác dụng ngược lại. Những báo, đài, những tờ báo, cái loa to mồm thóa mạ Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt đã nhanh chóng hiện nguyên hình là tay sai của giặc Tàu khi Tổ Quốc bị xâm lăng, là những “Lưỡi bò” trong lòng nước Việt. Điều này được chứng minh rất rõ ràng là khi đất nước đã chính thức bị xâm lược bằng đội quân bành trướng đem quân đội, vũ khí vào lãnh thổ của Tổ Quốc, tất cả những nhà báo, những nhà văn, những nhà truyền hình luôn mạnh mồm về tự hào là con người Việt Nam, là Người Việt, là Tổ Quốc thiêng liêng, dân tộc vĩ đại… đã lặn mất tăm. Thậm chí, người to mồm nhất như Trần Đăng Tuấn cũng đã lặn đi để tìm vào một lĩnh vực béo bở hơn là “Cơm có thịt”. Xin thưa rằng nếu đường lưỡi bò của Trung Cộng thành hiện thực, và sau đó là lãnh thổ Việt Nam biến thành “một phần không thể tách rời” của lãnh thổ Trung Quốc, thì khi đó ngay cả đất còn không có ở, lấy đâu ra cơm với thịt. Ngày xưa Trần Quốc Tuấn đã chẳng từng nói thế này sao: “Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai”. Nếu như đội ngũ lính tráng, khí tài này được điều động để bảo vệ non sông(!) Những câu nói hào sảng rằng “Hôm nay, người Việt ra nước ngoài được cầm quyển hộ chiếu Việt Nam trên tay là do cả sông máu Việt đã đổ ra, cả núi xương Việt đã chất chồng để có độc lập tự do” (Trần Đăng Tuấn – Gửi ông không muốn làm người Việt). Hôm nay, chẳng lẽ Trần Đăng Tuấn không biết rằng cái “núi xương Việt” đó đã nhanh chóng vô nghĩa khi đất nước bị anh bạn vàng 4 tốt biến thành của họ đơn giản lắm, nhẹ nhàng lắm trong sự câm miệng của chính ông? Nỗi nhục khi cầm tấm hộ chiếu ra nước ngoài bị kỳ thị, chắc cũng sẽ không bằng người Việt cầm tấm hộ chiếu Việt Nam bị bất thình lình cấm xuất cảnh để nhìn cảnh ngược lại, bọn cầm hộ chiếu lưỡi bò cứ ung dung ra vào Việt Nam như chỗ không người. Nỗi nhục khi cầm tấm hộ chiếu Việt Nam ra nước ngoài bị phân biệt, kỳ thị… có lẽ giờ đây cũng chẳng thấm vào đâu so với nỗi nhục cầm tấm hộ chiếu bành trướng ghi rõ lãnh thổ đất nước mình là của nó mà vẫn phải im lặng, không thể “ẳng” lên một tiếng. Sao không ẳng lên một tiếng, hỡi các “nhà báo, nhà đài yêu nước” tưng bừng ăn lương của nhân dân? Sao không ra những lời tuyên bố mạnh mẽ, sắt máu, sao không đưa đám công an, cảnh sát, chó và vũ khí ra ngăn chặn những tên xâm lược, hỡi các nhà lãnh đạo đã từng xua quân đi chiếm đất đai của dân, của các tôn giáo? Có nỗi nhục nào lớn hơn? Hà Nội, ngày 27/11/2012. Kỷ niệm một năm biểu tình yêu nươc ủng hộ Thủ tướng bị đàn áp. J.B Nguyễn Hữu Vinh http://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2012/11/27/noinhuc_hochieu/m
......

Ton-Vinh Trinh-Do: Bootsflucht aus Vietnam

Ton-Vinh Trinh-Do war 13 Jahre alt, als er das erste Mal Schnee schmeckte. Das war im Dezember 1979 in seiner neuen Heimatstadt Speyer. Zu dem Zeitpunkt hatte Ton-Vinh Trinh-Do eine lebensgefährliche Flucht hinter sich: Um der Einberufung in die Armee zu entgehen, verließ er 1979 sein Heimatland Vietnam. Auf einem kleinen Boot irrte er mit anderen Flüchtlingen über das Südchinesische Meer – mit knappen Trinkwasservorräten und in ständiger Angst vor Piraten. Nach 13 Tagen strandete sein Boot an einer indonesischen Insel. Dort traf er auf eine deutsche Nonne des Dominikanerordens – ein großer Zufall, denn die Dominikaner waren für ihn keine Unbekannten: In Vietnam besuchte der Katholik regelmäßig ein Kloster des Ordens, mit dem Ziel, später Priester zu werden. Die deutsche Ordensschwester vermittelte ihm daraufhin einen Internatsplatz in Speyer. Wenig später nahm ihn eine deutsche Pflegefamilie auf. Im Rahmen einer Familienzusammenführung erhielten 1985 auch seine Eltern und Geschwister Asyl in der Bundesrepublik. Den Tag im Winter 1979, als Ton-Vinh Trinh-Do das erste Mal Schnee schmeckte, wird er so schnell nicht vergessen: Im Video „Es schneit“ erinnert er sich (Video oben). Weitere Ausschnitte aus Ton-Vinh Trinh-Dos Interview gibt es ab sofort auf der Internetseite vom www.gedaechtnis-der-nation.de">http://www.gedaechtnis-der-nation.de">“Gedächtnis der Nation”. http://blog.gedaechtnis-der-nation.de/?p=1141">http://blog.gedaechtnis-der-nation.de/?p=1141
......

Giấc mơ làm giàu từ bất động sản đã tan vỡ ở Việt Nam

Hãng tin kinh doanh Bloomberg vừa có bài viết dài nói về các giấc mơ làm giàu từ bất động sản đã tan vỡ ở Việt Nam. Bài viết mở đầu với vẻ ngoài bóng nhoáng của tòa tháp đôi thuộc Tập đoàn Ðiện lực CS Việt Nam EVN mà khi tới gần người ta sẽ thấy cửa vào ngổn ngang gạch đất trong khi nhiều cửa sổ chưa được lắp đặt. Ðây được xem là một trong những ví dụ về sự phát triển dựa vào tín dụng dễ dãi và đầu cơ bất động sản hiện đang treo trên đầu các ngân hàng. Bloomberg nói các nhà hoạch định chính sách đã tăng lãi suất trong năm 2010 và 2011 để hạn chế cho vay sau khi làn sóng tín dụng trong các năm trước đó khiến Việt Nam có mức lạm phát cao nhất Châu Á. Và nhiều doanh nghiệp nhà nước hoạt động kém hiệu quả và chuyển tiền sang phát triển bất động sản đã trở thành nạn nhân của đợt siết chặt tín dụng. Tình trạng bi đát trong lĩnh vực bất động sản tạo nguy cơ các nhà đầu tư rời bỏ dự án và ngân hàng gánh lấy khoản nợ khó đòi. Bloomberg dẫn lời Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Ðình Dũng nói tại Quốc hội hôm 31/10 rằng cho vay trong lĩnh vực bất động sản ở mức hơn 200.000 tỷ đồng, tức khoảng gần 10 tỷ đô la, tính tới 31/8/2012. Trong khi đó thị trường chứng khoán Việt Nam có chỉ số tồi tệ nhất ở Châu Á trong năm 2011, giảm 23% kể từ mức cao nhất đạt được hôm 8/5. Các nhà phân tích được Bloomberg dẫn lời nói nợ xấu ở Việt Nam có thể cao hơn nhiều so với mức 8,8% mà Hà Nội đưa ra. Thậm chí Fitch Ratings nói hồi tháng Ba năm nay rằng con số thực tế có thể cao gấp ba hay bốn lần.
......

Trung Quốc phát hành bản đồ Tam Sa

Sau khi lưu hành hộ chiếu mới có in bản đồ hình lưỡi bò xác định chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông và đã bị một số nước Đông Nam Á phản đối, Bắc Kinh lại tiếp tục ngang ngược leo thang bằng việc phát hành bản đồ chính thức đầu tiên của thành phố Tam Sa trên đảo Vĩnh Hưng (tức đảo Phú Lâm của Việt Nam), thuộc quần đảo Hoàng Sa. Thành phố Tam Sa được Trung Quốc thành lập hồi tháng 7.2012 để quản lý hành chính các quần đảo và vùng biển lân cận trên Biển Đông bao gồm cả Hoàng Sa-Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Báo chí Trung Quốc nói đây là bản đồ đầu tiên chứa đựng các thông tin địa chất về thành phố Tam Sa và các quần đảo ở Biển Đông toàn diện, chính xác, và cụ thể. Bản đồ thành phố Tam Sa do một đơn vị chuyên nghiên cứu vẽ bản đồ và định vị thuộc quân đội Trung Quốc kiểm định và được Tổng cục Báo chí và Xuất bản Trung Quốc phê duyệt. Bản đồ tập hợp hình ảnh chụp từ vệ tinh toàn bộ khu vực biển Đông ghi chú các vị trí địa lý, nguồn tài nguyên thiên nhiên, giao thông đường biển-đường bộ, sân bay, bến tàu, cùng các đường biên giới hành chính của thành phố Tam Sa và các đảo ở Biển Đông.  
......

NHỮNG TÍN HIỆU LẠC QUAN TỪ QUỐC NỘI

Thời gian gần đây công luận trong nước và thế giới đặc biệt quan ngại về những vi phạm nhân quyền một cách có hệ thống và tầng suất ngày càng cao của nhà nước cộng sản Việt Nam. Nhiều cá nhân và tổ chức đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam cũng như các tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền Human Rights Watch, Tổ Chức Ân Xế Quốc Tế Amnesty International… đều cảm thấy ái ngại khi trước bản án mà tòa án của công sản Việt Nam vừa tuyên phạt hai nhạc sỹ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình vào ngày 30 tháng 10 vừa qua cũng như về vụ bắt giữ nữ sinh Nguyễn Phương Uyên hai tuần lễ trước đó.    Người ta cảm thấy ái ngại khi mức án dành cho hai nhạc sỹ trẻ quá nặng chỉ bởi cơ quan cảnh sát điều tra, viện kiểm sát nhân dân cũng như hội đồng xét xử nhận định rằng ca từ trong những những nhạc khúc của hai nhạc sỹ trẻ này khiến cho người dân chán ghét chế độ.   Ngay trước thềm phiên xử, vào chiều ngày 29 tháng 10, Tổ chức Ân xá quốc tế đã kêu gọi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do ‘ngay lập tức và vô điều kiện’ cho hai nhạc sỹ này.      Ông Rupert Abbott, một nhà nghiên cứu về Việt Nam của Ân Xá Quốc Tế, nói: “Chỉ vì làm nhạc mà bị đối xử như vậy thì thật là lố bịch. Hai nhạc sĩ này là những tù nhân lương tâm, bị giam cầm chỉ vì đã hành xử quyền tự do phát biểu một cách ôn hoà bằng cách viết nhạc và hoạt động bất bạo động, và họ phải được trả tự do. Nhà cầm quyền Việt Nam phải tuân thủ những bổn phận của họ theo hiến pháp và luật quốc tế là phải tôn trọng quyền tự do phát biểu của người dân, bao gồm cả việc dùng âm nhạc và những phương tiện khác. Thật lố bịch khi đối xử như vậy với những người này chỉ vì họ sáng tác các bài hát,” ông Rupert cũng đã phát biểu phát biểu trong thông cáo rằng: “Đây là những tù nhân lương tâm. Họ bị bắt giữ chỉ vì họ đã thực hiện quyền tự do ngôn luận một cách hòa bình bằng những bài hát và những hành động phi bạo lực. Thay vì cố gắng bịt miệng giới trẻ Việt Nam, chính phủ nước này nên cho phép họ bày tỏ ý kiến và có tiếng nói trong quá trình phát triển của đất nước,”      Ngay sau phiên tòa phi nhân bản này, một phát ngôn viên của tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Christopher Hodges, nói trong một thông cáo rằng: "Việc kết án tù này là hành động mới nhất trong một loạt các động thái của chính phủ Việt Nam nhằm hạn chế tự do ngôn luận. Chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho nhạc sỹ Việt Khang cũng như tất cả các tù nhân lương tâm và tuân thủ ngay lập tức các bổn phận quốc tế của mình."   Với trường hợp bắt gian nữ sinh Nguyễn Phương Uyên, Ông Abbott nói: “Những phát biểu ôn hoà nhưng không hợp quan điểm với nhà nước đang bị đàn áp một cách đáng ngại. Chẳng hạn như một vụ bắt giữ khác xẩy ra vào ngày 14 tháng 10 năm 2012 khi công an bắt cô Nguyễn Phương Uyên, 20 tuổi, cùng với 3 sinh viên khác tại Tp. HCM. Trong khi những sinh viên kia sau đó được trả tự do thì Nguyễn Phương Uyên tiếp tục bị giam giữ và bị chuyển đến trại giam tại Long An. Cô bị cáo buộc tội phát tán truyền đơn chỉ trích Trung Quốc và nhà cầm quyền Việt Nam.  Lúc đầu nhà nước chối không bắt giữ Cô, nhưng sau đó đã thông báo cho gia đình biết là, giống như hai nhạc sĩ nói trên, Cô đang bị điều tra về tội tuyên truyền chống nhà nước theo Điều 88 Luật Hình Sự.”  Ông Abbott kết luận rằng: “Thay vì nỗ lực bịt miệng những người trẻ, nhà cầm quyền Việt Nam nên cho phép họ phát biểu quan điểm và được quyền góp ý trong việc định hướng và phát triển đất nước. Hai nhạc sĩ và sinh viên trẻ này phải được trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện”.     Gần đây nhà nước cộng sản Việt Nam đã đệ nộp hồ sơ xin ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc UNHRC đã khiến cho nhiều cá nhân tổ chức và các cộng đồng người Việt Quốc Gia ở hải ngoại thực sự lo lắng, bởi nhiều người tin rằng nếu đắc cử, trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc UNHRC thì cộng sản Việt Nam càng có điều kiện để vi phạm nhân quyền để đàn áp những tiếng nói bất đồng chứng kiến. Nhưng với những vụ bắt bớ gần đây, những phiên tòa bất công và phi nhân gần đây chúng ta có đủ cơ sở để thấy rằng thật khôi hài khi Việt Nam đã tự ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền LHQ, và chúng ta cũng có đủ cơ sở để tin chắc rằng Việt Nam sẽ không bao giờ đủ điều kiện để trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc khi điều 4 hiến pháp vẫn còn tồn tại và khi lực lượng “công an nhân dân vẫn còn là thanh gươm bảo vệ chế độ”.    Chắc nhiều người vẫn còn nhớ mốc thời gian mà Việt Nam được kết nạp vào Tổ Chức Thương Mại Thế Giới WTO vào năm 2006 và trở thành thành viên chính thức một năm sau đó vào năm 2007, thì đều nhớ rằng trong những năm phấn đấu để được gia nhập tổ chức này, cộng sản Việt Nam đã lừa được cộng đồng quốc tế về những cải thiện nhân quyền bằng cách giả vờ nhượng bộ hoặc giả vờ làm ngơ trước một số hoạt động đấu tranh dân chủ, khiến ngay cả nhiều người trong nước cũng lầm tưởng rằng cộng sản Việt Nam đã bắt đầu biết tôn trọng những tiếng nói đối lập, khiến nhiều tổ chức xã hội lần lượt ra đời như Khối 8406, Công Đoàn Độc Lập, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông và không lâu sau khi trở thành thành viên của Tổ Chức Thương Mại Thế Giới, cơ quan an ninh của CSVN đã khủng bố trắng đối với tất cả các tổ chức dân chủ vừa hình thành, bắt giam và kết án tất cả những sáng lập viên của các tổ chức với những bản án rất nặng. Với cú lừa này, nhà nước cộng sản Việt Nam vừa lừa được cộng đồng quốc tế để được gia nhập khối WTO, vừa lừa được những người yêu nước vì “cất được một mẽ lưới bội thu”. Lần này nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vừa vận động hành lang để ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, vừa thẳng tay đàn áp dân chủ, kết án tù những người yêu nước. Hết phiên tòa này đến phiên tòa khác liên tục diễn ra và tất cả các bản án đều vượt xa mức dự kiến của nhiều người, là một hình thức để đe dọa để khủng bố tinh thần những người còn ý định dấn thân. Nhưng nhiều người vẫn tiếp tục dân thân, dù họ biết cái giá của sự dấn thân là tù đày, lao lý. Đó là một tín hiệu đáng mừng từ quốc nội. Chế độ cộng sản vốn độc tài chuyên chế, họ không chấp nhận sự đối kháng dưới bất cứ hình thức nào, cho nên họ ra sức nhồi sọ con người ngay từ thuở mới lọt lòng. Từ những nhà trẻ, mẫu giáo, trẻ thơ đã được nghe hát ru và được học những bài hát ca ngợi đảng, các ngợi bác. Đến tuổi cắp sách đến trường thì các em lại phải sinh hoạt trong các đội nhi đồng cứu quốc, đội thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh, rồi đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh… đây là nơi mà thanh thiếu niên được nhồi sọ, được xích hóa bằng chính sách mưa dầm thấm lâu để khi trưởng thành, không có bất cứ tác động nào có thể làm thay đổi được não trạng của họ rằng “Bác Hồ là vĩ đại, đảng cộng sản là quang vinh muôn năm, chủ nghĩa Mác-Lê là bách chiến bách thắng”.   Vẫn chưa hết, ngoài việc việc sinh hoạt đoàn đội là hoạt động thường kỳ và có chủ trương, định hướng của đảng và nhà nước trong phạm vi trường học cho đến các địa phương, thì nhiều chương trình vui chơi giải trí trên hệ thống truyền hình xuyên quốc gia cũng được đầu tư rất lớn tạo một sân chơi mở cho thanh thiếu niên như một hình thức ru ngủ thế hệ trẻ để các em bằng lòng với thực tại, mà không có bất cứ một suy tư gì về hiện tình đất nước và cũng không có bất cứ một thái độ phản kháng nào đối với chính sách cai trị của đảng và nhà nước cũng như với thực trạng đời sống xã hội ở quê nhà. May thay chính sách tuyên truyền, nhồi sọ, xích hóa thế hệ trẻ đã không còn tác dụng nữa, thế hệ trẻ Việt Nam ngày nay đã không ngoan hơn nhiều bậc cha ông trước đây, các em không còn mê cuồng cộng sản và cũng chẳng sùng bái Hồ Chí Minh hay các lãnh tụ của cộng sản nữa. Những sân chơi mà đảng và nhà nước dùng để lôi cuốn để ru ngủ các em cũng đã không còn mấy tác dụng nữa. Nhiều thanh niên cũng đã biết chọn lựa cho mình một hướng đi mới hầu có thể tìm được lối thoát cho dân tộc. Nhiều đảng viên trẻ noi gương một số đảng viên lão thành có liêm sỷ, đã mạnh dạn trả lại thẻ đảng, xin ra khỏi hàng ngũ đảng, chối bỏ những đặc quyền đặc lợi của một đảng viên trong việc thăng tiến để họ có thể sống thật với con người thật của họ, không phải đeo mặt nạ mà có thể sống đúng với lương tri của một con người. Đây là một tín hiệu vui nữa cho đất nước cho dân tộc. Những phiên tòa và những bản án mà chế độ cộng sản tuyên phạt cho các bạn trẻ là 17 sinh viên Công Giáo và Tin Lành hôm 26 tháng 9, rồi bản án mà chế độ cộng sản vừa tuyên phạt hai nhạc sỹ trẻ hôm 30 tháng 10 vừa qua là một nỗi đau không riêng cho gia đình và thân nhân của họ, mà là một nỗi đau chung cho cả dân tộc Việt Nam bởi có đâu trên hành tinh này mà con người ta lại bị tù đày lao lý chỉ vì muốn cho đất nước ngày một phồn vinh, xã hội ngày một tốt đẹp hơn? Dù vậy, từ đó chúng ta cũng thấy được một tín hiệu vui từ quốc nội, đó là thế hế trẻ Việt Nam hiện không còn bị ru ngủ, không còn bị nhồi sọ nữa và cũng không còn cầu an hưởng lạc nữa, nhất là không còn quá úy kỵ cộng sản nữa. Những tín hiệu đó cho chúng ta một niềm hy vọng và một niềm tin mãnh liệt là “còn da, lông mọc, còn chồi, nãy cây”. Nguyễn Thu Trâm, 8406
......

Trung Quốc rất HÈN!

Nếu việc tranh chấp lãnh thổ với nhiều nước láng giềng gần đây đã khiến hình ảnh Trung Quốc trở nên “xấu xí” trong mắt cộng đồng quốc tế thì việc in bản đồ Trung Quốc trên hộ chiếu vừa qua khiến hình ảnh Trung Quốc trở nên tồi tệ. Các nước có quyền lợi liên quan như Việt Nam, Philippines đều lên tiếng phản đối quyết liệt. Ấn Độ ngay lập tức có hành động đáp trả bằng cách sử dụng trên hộ chiếu những vùng mà Trung Quốc và họ đang tranh chấp. Tại Việt Nam , theo Trung tá Trần Việt Huynh – đồn trưởng đồn biên phòng cửa khẩu Lào Cai cho biết việc Trung Quốc cấp hộ chiếu điện tử in đường lưỡi bò bao trùm lên cả các phần lãnh thổ của Việt Nam là việc làm sai trái, không đúng với luật pháp quốc tế. Bên phía Trung Quốc vẫn chưa thu hồi những hộ chiếu đó lại nhưng vì mối quan hệ của 2 nước và tạo điều kiện cho việc nhập cảnh, đồn biên phòng không cấp thị thực vào hộ chiếu mà cấp thị thực rời. Với những hộ chiếu không có đường lưỡi bò, mọi hoạt động vẫn diễn ra bình thường. Có thể nói, hành vi in hình lưỡi bò vào hộ chiếu là hành động ngang ngược sau hàng loạt các hành động trắng trợn xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam của Trung Quốc. Câu hỏi đặt ra là vì sao Trung Quốc lại có chủ trương như vậy? Họ sẽ được gì sau những hành động thâm độc này? Về câu hỏi thứ nhất, có lẽ không khó để có câu trả lời. Đó là việc lưu hành hộ chiếu có in bản đồ đường lưỡi bò là bước leo thang mới trong mưu đồ đen tối của Trung Quốc. Họ muốn dùng mọi thủ đoạn lấn dần từng bước để áp đặt đòi hỏi chủ quyền trên hầu như toàn bộ Biển Đông, bất chấp luật lệ quốc tế và phản đối của các nước khác. Nói như TS Nguyễn Quang A thì đây là “Một bước đi rất hiểm độc trong số hàng ngàn các hành động thâm độc khác”. Họ muốn đặt Việt Nam ta và các nước có liên quan vào thế của sự việc đã rồi. Vậy họ sẽ được gì? Tất nhiên là họ mong muốn được tất cả những phần lãnh thổ của ta và các nước liên quan mà họ nói là “vùng tranh chấp”. Thế nhưng tất nhiên là không thể có điều đó. Nhân dân và Chính phủ Việt Nam cũng như nhân dân và chính phủ các nước liên quan không để cho họ làm điều đó. Không chỉ Ấn Độ, Việt Nam, Philippines mà sắp tới, các nước như Malaysia, Brunei cũng sẽ kiên quyết phản đối hành động phi pháp này. Đặc biệt, cả Đài Loan cũng phản đối hành động này của Trung Quốc. Và hậu quả là “gieo gió tất sẽ gặt bão”. Họ đang tự tách ra khỏi một cộng đồng đoàn kết, gắn bó trong một thế giới luôn lấy sự đoàn kết để phát triển. Nói cách khác, những mưu đồ thâm hiểm của họ sẽ mang lại cho họ sự cô lập trên trường quốc tế. Nhân loại tiến bộ sẽ nhìn họ với sự cảnh giác cao độ. Đó là bi kịch đối với một quốc gia dù có to lớn đến đâu. Rồi đây, các thế hệ tương lai của họ sẽ phải trả giá cho những việc làm sai trái từ thế hệ hôm nay. Tuy nhiên sẽ là điều may mắn nếu như đây không phải là chủ trương của Nhà nước Trung Hoa mà chỉ là của cấp bộ như phỏng đoán của GS . Shi Yinhong. Ông Shi Yinhong, giáo sư quan hệ quốc tế tại Đại học Nhân dân Bắc Kinh cho rằng việc in yêu sách chủ quyền trên hộ chiếu có thể làm cho vấn đề “vốn đã rắc rối lại càng phức tạp thêm”. Giáo sư Shi Yinhong cho rằng quyết định cho phát hành này có lẽ đã được cấp bộ đưa ra chứ không phải là cấp Nhà nước Trung Quốc. Người Việt Nam chúng ta có câu: “Tham thì thâm”. Thói tham lam và “văn hóa bành trướng” sẽ mang lại hậu quả như thế nào không phải là điều khó đoán.  Nước Việt Nam có thể nhỏ về địa lý nhưng ý chí quật cường thì không bao giờ nhỏ. Không có bất cứ ai có thể “bắt nạt” được một dân tộc quật cường. Có một điều khó giải thích là trong tấm hộ chiếu phi pháp đó không có phần lãnh thổ tranh chấp với Nhật Bản. Nơi mà chỉ cách đây ít lâu, họ đã lớn tiếng phản đối việc Chính phủ Nhật mua lại những hòn đảo này và cả hai bên đã mang cả tàu chiến đến đây. Vì sao vậy? Chỉ có hai lý do. Thứ nhất là Trung Quốc đã chính thức công nhận Senkaku là lãnh thổ của Nhật Bản. Hai là hành vi mà như người Việt Nam ta có câu: “Sơn lở tùy mặt, ma bắt tùy người”, hay nói một cách khác là văn hóa “bắt nạt”? Đó là “văn hóa” của kẻ võ biền và trọc phú chứ tuyệt nhiên không phải cách hành xử của người quân tử. Trong khi trả lời AFP, một quan chức ngoại giao Nhật Bản đã nói: “Chúng tôi xác nhận các quần đảo tranh chấp trên Biển Đông xuất hiện trong bản đồ in trong hộ chiếu mới của Trung Quốc. Tuy nhiên, không có Senkaku. Vì vậy, chúng tôi không đưa ra bình luận hoặc phản đối". Một câu trả lời đầy ẩn ý và hết sức khéo léo của một nhà ngoại giao lão luyện. Nó giống như một thông điệp gửi đến Trung Quốc rằng “Hãy thử động đến Senkuka xem…”. Nói thẳng ra, đối với Nhật Bản, Trung Quốc hành xử không thể nói khác:HÈN! Có lẽ không chỉ khiếp nhược trước đồng YÊN, Trung Quốc vẫn ám ảnh bởi THANH KIẾM SAMURAI mà họ đã phải nếm trái 70 năm trước.   Bùi Hoàng Támhttp://trannhuong.com/tin-tuc-14353/trung-quoc-rat-hen.vhtm">http://trannhuong.com/tin-tuc-14353/trung-quoc-rat-hen.vhtm
......

Cai tù cố ý hại TS. Cù Huy Hà Vũ

Hôm 25/11/2012, luật sư Nguyễn Thị Dương Hà đã chính thức gửi đơn yêu cầu 'khẩn trương điều tra' về việc cán bộ trại giam 'cố ý hãm hại' chồng mình là Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ.   Lá đơn có nhắc lại lời tố cáo trước đó của tiến sỹ Hà Vũ về việc cán bộ trại giam số 5 tên Lê Văn Chiến đã có hành vi 'cố ý giết công dân Cù Huy Hà Vũ' với nội dung chính như sau: Cửa buồng giam ông Vũ chỉ cách bệ ông Vũ nằm 30cm nên việc cán bộ trại giam mở toang cửa buồng giam vào buổi sáng tất gây gió xộc thẳng vào đầu ông Vũ và có thể làm ông Vũ chết, nhất là trong khi ông Vũ bị bệnh tim, cao huyết áp, đau nửa đầu mà trời thì đã trở lạnh. Do đó, bản thân ông Vũ và gia đình ngay từ năm 2011 đã yêu cầu Giám thị không cho cán bộ trại giam mở toang cửa buồng giam ông Vũ để tránh gây nguy hiểm đến tính mạng ông Vũ. Thế nhưng, cán bộ trại giam Lê Văn Chiến vẫn liên tục mở toang cửa buồn giam và kết quả là sáng 11/11/2012, ông Vũ đã bị gió lùa, đầu đau nhức, huyết áp vụt tăng cao; ông Nguyễn Đình Dặm, người tù duy nhất ở cùng với ông Vũ phải kêu cấp cứu nhưng suốt buổi sáng hôm đó không có cán bộ nào đến, phải đến tận chiều hôm đó, khi tù nhân đến đưa cơm mới nhắn gọi được bác sĩ . Như vậy, cán bộ trại giam Lê Văn Chiến đã cố ý giết ông Vũ bằng cách mở toang cửa buồng giam để gió lùa xộc thẳng vào người và đầu ông Vũ. Do đó, ông Vũ đã viết đơn tố cáo với Giám thị về hành vi giết người này của cán bộ trại giam Lê Văn Chiến đồng thời yêu cầu Giám thị áp dụng biện pháp khẩn cấp để ngăn chặn hành vi giết người này...” Lá đơn đưa ra yêu cầu khẩn cấp cách ly cán bộ trại giam Lê Văn Chiến khỏi ông Cù Huy Hà Vũ, và “Khẩn trương điều tra hành vi cố ý hãm hại ông Cù Huy Hà Vũ của cán bộ Trại giam số 5 Bộ Công an Lê Văn Chiến.”   Ảnh: Basam Theo Ls Dương Hà, sở dĩ phải làm đơn là vì trước đó Trung tá Bùi Duy Vân có hứa trước mặt bà và một trung tá khác là Nguyễn Hiếu Lượng và cả Ls. Hà Vũ  rằng việc thuyển chuyển cán bộ Lê Văn Chiến không làm ở buồng giam LS. Vũ nữa chỉ là trong tầm tay của ông ấy thôi; yên tâm về không cần đơn thư gì nữa. Ông hứa vào ngày hôm sau sẽ không để cán bộ Lê Văn Chiến đến sớm để mở toang cửa ra như vậy. Tuy nhiên ngày 25.11, sau nhiều lần xin được gọi điện (vì tiêu chuẩn chỉ được mỗi tháng gọi về 5 phút), Ls Hà Vũ gọi điện về cho biết dù ông Trung tá Bùi Duy Vân đã có hứa, nhưng ông Lê Văn Chiến ngày nào đến làm việc cũng mở toang cửa.  Vì thế Ls. Dương Hà phải gửi ngay đơn đề nghị khẩn trương điều tra việc cán bộ trại giam số 5 cố ý hãm hại chồng bà, tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ.
......

Hai thanh niên Công giáo từ chối luật sư cho phiên tòa sắp diễn ra

VRNs (27.11.2012) - Nghệ An - Việc không cần luật sư trước một phiên tòa mà những người bị xét xử biết là sẽ bị đối xử cách bất công là một khẳng định về tình trạng pháp chế XHCN VN đang trở nên đáng xấu hổ với mọi người dân, nhất là với giới trẻ Việt Nam. Trong khoảng 3 năm độ lại đây, nhà cầm quyền VN đã thực hiện rất nhiều cuộc bắt bớ, bỏ tù vô pháp luật gây bức xúc trong dư luận. Đặc biệt là vụ công an bắt bớ hàng loạt các thanh niên, trong số đó, đa phần các thanh niên này là những người Công Giáo thuộc giáo phận Vinh, Nghệ An. Chuyện bắt người không tuân thủ pháp luật, mà mang tính chất du côn, du đảng do công an và an ninh Việt Nam là thủ phạm. Việc biệt giam không cho người thân thăm gặp hoặc rỉ tai, tung tin bẩn thỉu nhằm bôi nhọ những người bị bắt giữ cũng như việc hăm doạ người thân, v.v… từ phía công an đã được nhiều người vạch rõ, lên tiếng chỉ trích. Nhân dịp phiên tòa sắp diễn ra, chúng tôi xin được đề cập đến hai trường hợp bị nhà cầm quyền đem ra xét xử với tội danh cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, theo điều 79 BLHS. Một cáo buộc rất nặng nề, nhưng hai anh đã từ chối luật sư biện hộ. Đó là anh Fx. Đặng Xuân Diệu và Paul Trần Minh Nhật. Sở dĩ hai anh quyết định như thế bởi theo thông tin từ người thân và luật sư cho biết, đối với sinh viên Trần Minh Nhật (năm nay Nhật 24 tuổi), lí do Nhật từ chối luật sư chỉ là “không muốn trút gánh nặng lên vai cha mẹ nghèo, hơn nữa Nhật không có tội nên nhà cầm quyền Việt Nam muốn bỏ tù hay làm gì thì tùy thích”. Còn đối với anh Đặng Xuân Diệu (năm nay anh 33 tuổi) thì lí do anh từ chối luật sư thật đáng nể phục: “Tôi không làm bất cứ điều gì trái với lương tâm nên dù nhà cầm quyền có dùng nhục hình và bản án nặng nề để hại tôi thì chính quyền đang dẫm đạp lên đạo lí tốt đẹp ngàn đời của dân tộc VN và đó là chuyện của họ, họ phải tự chịu trách nhiệm”. Vì không có điều kiện để thăm hỏi tất cả các gia đình, người thân của những thanh niên còn lại, nên chúng tôi chưa có thêm thông tin gì về họ. Tuy nhiên, việc từ chối luật sư và thách thức nhà cầm quyền Việt Nam của hai anh Nhật và Diệu đã làm nhiều người thêm lòng cảm phục các anh. Anh Trần Minh Nhật, là một sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường, với tuổi đời còn rất trẻ. Một người trẻ đã bị bắt cóc và biệt giam trong hơn 1 năm qua dưới bàn tay được biết đến là độc ác, xảo quyệt của những viên an ninh được huấn luyện bài bản với lập trường “chỉ biết còn đảng còn mình” và sẳn sang dung bạo lực, nhưng đã không đánh gục được anh Nhật. Điều này không làm cho những người quan tâm và cổ vũ cho công lý, sự thật đang theo dõi vụ án tự đặt ra cho mình những câu hỏi để suy nghĩ sao? Đối với chúng tôi, anh Nhật là một người trẻ đầy khí phách và bản lĩnh, chúng tôi khâm phục và ngưỡng mộ anh! Anh  Fx.Đặng Xuân Diệu, là người có sự hiểu biết sâu rộng hơn và luôn sống theo sự thật nên việc từ chối luật sư của anh cũng là điều dễ hiểu. Có lẽ anh đã biết và hiểu rõ về các phiên tòa có án “bỏ túi” của chính quyền VN đối với những ai không ngoan ngoãn tùng phục họ. Theo chúng tôi lý do để anh từ chối luật sư là do anh hiểu một đất nước mà nền pháp trị đang bị vi phạm nghiêm trọng bởi nhà cầm quyền. Tròng lần tiếp xúc luật sư, anh Diệu đã yêu cầu luật sư: “Trước tòa, luật sư phải tố cáo cách bắt bớ và giam giữ trái pháp luật của công an VN đối với tôi, nếu không làm được điều đó thì tôi không cần đến luật sư”. Anh biết anh đang làm những việc đúng với lương tâm của một người yêu nước trước những vấn nạn đang đẩy đất nước vào ngõ cụt. Những vấn nạn được xuất phát từ cái chủ nghĩa Mác – Lê lỗi thời, thứ chủ nghĩa mà đảng cộng sản VN “kiên quyết đi theo” đã dẫn đến tình trạng ‘hèn với giặc, ác với dân’, tham nhũng hối lộ tràn lan, nhân quyền và dân quyền bị vi phạm nghiêm trọng, đạo đức xã hội đang bị đảo lộn, bệnh vô cảm đang ngày một lên ngôi... TRước khi bị bắt, anh Diệu đã trao xe lăn cho những người khuyết tật, kêu gọi để giúp đỡ những học sinh nghèo hiếu học, chôn cất những trẻ thơ bị chính cha mẹ mình giết hại, cứu trợ đồng bào bị thiên tai lũ lụt…, là những việc làm có ý nghĩa cho con người và xã hội. “Sau cơn mưa, trời lại sáng”. Chúng tôi tin như vậy! Chúng tôi mong ước ngày chế độ này đem các anh ra xét xử, là ngày tuổi trẻ Việt Nam lại thấy có thêm những gương sáng phản chiếu, đánh động mạnh mẽ đến tuổi trẻ Việt Nam, mở ra sự dấn thân và tiếp tục con đường mà những người con ưu tú của dân tộc đã và đang đi, là con đường vinh quang, con đường sẽ dẫn đến những thay đổi tốt đẹp cho quê hương, dân tộc. Anthony Thiên Ân http://www.chuacuuthe.com/?p=41967
......

Mỹ không thừa nhận bản đồ trên hộ chiếu Trung Quốc

Hôm nay, chính quyền tại Mỹ tuyên bố rằng họ không thừa nhận tấm bản đồ mới “đầy tranh cãi” trên hộ chiếu Trung Quốc, trong đó có thể hiện một số vùng lãnh thổ là của họ, gây nên căng thẳng ngoại giao nghiêm trọng với Ấn Độ. ”Không, không hề có sự thừa nhận. Lập trường của chúng tôi về biển Đông, như quý vị biết, vẫn tiếp tục theo hướng những vấn đề này cần phải được đàm phán bởi các bên liên quan, giữa ASEAN và Trung Quốc, và quý vị cần biết rằng, một tấm hình trên hộ chiếu thì chẳng thể thay đổi được điều đó”, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao, bà Victoria Nuland, nói với các phóng viên trong cuộc họp báo hằng ngày. Trả lời câu hỏi về vấn đề này, bà Nuland nói rằng bà hiểu là có những chuẩn mực quốc tế nhất định mà một hộ chiếu cần phải có. “Quý vị biết rằng một phác thảo bản đồ không phải là một phần của điều đó (chuẩn mực quốc tế – ND)”, bà nói. “Về mặt kỹ thuật, bản đồ đó không liên quan tới việc một hộ chiếu có đủ điều kiện để nhận thị thực hoặc được chấp nhận nhập cảnh vào Mỹ…”, bà nói. “Tôi không chắc là liệu chúng tôi đã có một dịp để trao đổi với người Trung Quốc, một cách thẳng thắn, thì lần đầu tiên một số chúng tôi biết tới chuyện này là vào dịp cuối tuần qua, khi một số nước bắt đầu từ chối mẫu hộ chiếu kia”, bà nói. “Vì thế, ở góc độ khả năng tấm hộ chiếu này bị một số nước kia coi là hành động gây hấn, chúng tôi sẽ có cuộc trao đổi về vấn đề này, nhưng ở góc độ kỹ thuật của việc liệu hộ chiếu đó có…”, bà nói. “Tôi cho rằng chúng tôi có thể sẽ có cuộc trao đổi ở khía cạnh vụ việc này (phát hành hộ chiếu – ND) bị một số nước cho rằng khó chấp nhận”, bà Nuland nói. http://economictimes.indiatimes.com/news/politics-and-nation/us-says-doe...">http://economictimes.indiatimes.com/news/politics-and-nation/us-says-doe...
......

US says does not endorse new China map in its passport

WASHINGTON: The US today said it does not endorse the new "controversial" Chinese map on its passport which depicts certain disputes territories as its own, causing a major diplomatic row in the region including with India. "No, it is not an endorsement. Our position, as you know on the South China Sea continues to be that these issues need to be negotiated among the stakeholders, among ASEAN and China, and you know a picture on a passport doesn't change that," State Department spokesperson, Victoria Nuland, told reporters at her daily news conference. Responding to questions on this issue, Nuland said her understanding is that there are certain basic international standards that have to be met in a passport. "You know stray maps that they include aren't part of it," she said. "As a technical legal matter, that map doesn't have any bearing on whether the passport is valid for US visa issuance or for entry into the United States...," she said. "I'm not sure whether we've had a chance to have that discussion with the Chinese, frankly, the first time this issue came to the attention of some of us was over the weekend when the passports started being rejected in various countries," she said. "So presumably from the perspective that it is considered provocative by some of those countries, we'll have a conversation about it, but in terms of the technical issue of whether the passport is...," she said. "I would expect that we'll probably have a conversation about the fact that this is considered difficult by some of the countries," Nuland said.http://economictimes.indiatimes.com/news/politics-and-nation/us-says-does-not-endorse-new-china-map-in-its-passport/articleshow/17380198.cms
......

VÀNG, ĐÔ và ĐÀO TẨU

 VÀNG Cái gì quý người ta thường ví như vàng. Đây là kiểu ví von truyền thống đã thành một thành ngữ của Việt Nam, và không chỉ của riêng Việt Nam, mà còn là chung của thế giới. Thậm chí ví von nghĩa bóng người ta cũng dùng đến vàng, như nguyên tắc vàng, ông bạn vàng, khu đất vàng, thời điểm vàng, đám cưới vàng ..v..v.. Còn ở Việt Nam hiện nay vấn đề gì nổi trội vì sự khó khăn, khó đoán biết, liên tục thay đổi thì người ta nói là “nóng như thị trường vàng” hoặc “điên như giá vàng”. Răng lại có cớ sự như rứa ở cái đất nước Việt Nam nghèo nàn lạc hậu này ? Từ khi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam quyết định mở cửa và cởi trói cho nền kinh tế từ đầu thập niên 90 thế kỷ trước sau gần nửa thế kỷ vừa đóng cửa vừa lấy còng số 8 trói chặt nền kinh tế để đưa cả nước tiến lên chủ nghĩa thì các nhà lãnh đạo vĩ đại của cộng sản hơi choáng váng vì thấy dân vẫn cất giấu được khá nhiều vàng. Lãnh đạo cộng sản tưởng rằng sau những vụ cướp vĩ đại mà họ đã làm như vụ Cải cách ruộng đất, Cải tạo tư sản, Cải tạo công thương nghiệp-là những vụ lớn, và vô vàn những vụ nhỏ mang tính chất thường xuyên mà các cấp địa phương, cấp nhỏ hơn đên nay vẫn làm hàng tháng, hàng ngày để cống nạp lên cấp to hơn, thì tưởng rằng vàng trong dân đã được moi gần cạn hết rồi. Ấy vậy mà đến cuối mùa hè năm 2008 khi lạm phát phi mã bộc lộ và thấm thía đến từng người dân để mở đầu cho thời kỳ suy thoái kéo dài đến tận bây giờ thì giá vàng tăng đến 60% chỉ trong vòng 2 tháng từ khoảng 1,8 triệu đồng/chỉ tăng vọt lên 2,9 triệu đồng/chỉ. Thành ngữ “điên như giá vàng” phổ biến từ đấy.  Ngộ nhất là mùa hè năm ấy ở trong tù, tù nhân khố rách chúng tôi cũng bàn tán xôn xao và theo dõi sát sao giá vàng từ sáng mở mắt dậy đến tận đêm có kẻng báo ngủ gõ đinh tai nhức óc, thì giá vàng hôm nay thế nào, lên bao nhiêu rồi cứ gắn chặt vào mồm vào miệng để hỏi nhau, kể cho nhau, buôn dưa lê với nhau. Đến bản tin tài chính trên tivi thì cả phòng im phăng phắc, các đôi tai lừa ve vẩy lắng nghe tin. Tự khắc mà chăm chú tập trung hết chỗ nói!  Tại thời điểm cuối năm 2008 đó việc giá vàng tăng vọt và sau đó không bao giờ hạ xuống nữa có nguyên nhân là do khi ấy hậu quả tai hại của nền kinh tế nội lực yếu, vốn phần lớn là đầu tư nước ngoài còn phần vốn trong nước lại chủ yếu là vốn đối ứng được chuyển từ “giá trị quyền sử dụng đất” góp vào, và nền kinh tế vừa được vu cho là kinh tế thị trường lại vừa được chỉ đạo dẫn dắt theo chủ nghĩa xã hội, có thể hiểu ngắn gọn là kinh tế tư bản kiểu cộng sản. Trong nền kinh tế này, cái phần thị trường lại chính là tư bản kiểu nguyên thủy man rợ mà chính phe cộng sản (Không biết họ có thực học và thực hiểu về kinh tế tư bản không?) luôn vu cho các nước tư bản là như thế: người bóc lột người, tàn phá thiên nhiên, khai thác tận diệt tài nguyên, lừa đảo chộp giật đủ kiểu. Phần định hướng xã hội chủ nghĩa thì là: kiên định quyết tâm bất chấp mọi thủ đoạn đảng cộng sản phải lãnh đạo mọi mặt nền kinh tế tức là tất cả các tổ chức kinh doanh sản xuất đều phải có sự cho phép của đảng cộng sản khi thành lập, khi đang hoạt động và ngay cả khi phá sản.  Ngoài ra đảng cộng sản có lãnh đạo tuyệt đối mọi tổ chức kinh doanh của nhà nước và áp đặt tất cả tổ chức kinh tế quốc doanh này phải là chủ đạo. Từ đó trút vô tội vạ vốn từ ngân sách nhà nước do nhân dân còm cõi lầm than đóng thuế vào các tập đoàn, tổng công ty nhà nước như vào một cái thùng không đáy để các thể loại nhân sự của những tổ chức kinh tế quốc doanh từ tổng giám đốc tới nhân viên bảo vệ đều 100% phải là con cháu người quen của các tầng tầng lớp lớp đảng viên cộng sản làm sếp to, sếp nhỏ của cơ quan ấy mới được vào làm. Cái nền kinh tế như thế, sau 20 năm sung sướng xả hơi vật vả kiếm tiền cho hả, cho bõ để bù lại gần 40 năm bị cùm, bị trói, bị bịt mắt ấy thì đến năm 2008-như một kết thúc tất yếu, bộc lộ hết bản chất nửa dơi nửa chuột của mình ra và cả nước chính thức bước vào thời kỳ suy thoái thật sự do chính mình gây ra-chứ không do giọng điệu tuyên truyền láo lếu nhảm nhí ra ra đêm ngày là do suy thoái kinh tế thế giới nói chung ảnh hưởng đến Việt Nam. Suy thoái kinh tế thế giới nói chung ảnh hưởng đến Việt Nam đương nhiên là điều tất yếu, nhưng nó chỉ là một phần mà không phải là nguyên nhân chính khiến nền kinh tế Việt Nam như thế này.  Và khi ấy người dân lại càng tin, càng muốn cất trữ tài sản mà mình làm ra vào một thứ có giá trị bền vững và phổ biến nhất – là vàng. Ngoài ra cần phải nói thêm rằng người Việt Nam từ trước đến giờ vẫn có thói quen cất trữ tài sản vào vàng như vậy. Ấy là do trong lịch sử Việt Nam, có thể nói chưa bao giờ nước ta được lãnh đạo bởi những vị vua sáng suốt tài giỏi thương dân đến mức coi sự thịnh vượng và tiến bộ của dân chúng là thành công, vinh quang và hạnh phúc của người cầm quyền. Có thể nói gần như tất cả những vị vua của Việt Nam trong quá khứ và hiện nay nếu nói điều ấy thật lòng thì cũng chỉ ở mức muốn dân chúng đủ ăn đủ mặc để an phận làm con dân mà thôi.  Đến giữa năm 2011 thì nền kinh tế bắt đầu rơi vào vùng đáy của suy thoái và không ai biết được khi nào sẽ thoát khỏi suy thoái khi mà các dấu hiệu thì rất nhiều người thấy, và cũng nhiều không ít hơn số ấy là dự đoán của các chuyên gia hàng đầu của rất nhiều trường phái học thuật tài chính kinh tế, nhưng tựu trung lại cũng chỉ là vấn đề niềm tin và đạo đức, rằng “Khi nào mọi thứ trở lại/về giá trị thực của nó thì kinh tế sẽ phục hồi.”. Chân lý này thường bị quên trong nhiều trường hợp, và đặc biệt hay bị quên trong lĩnh vực kinh tế. Tất nhiên những lãnh đạo cộng sản chóp bu hoàn toàn nhận thấy rõ điều ấy, thậm chí còn nhận thấy trước dân chúng rất nhiều. Do đó, một mặt họ vẫn tiếp tục ngu dân, mỵ dân bằng những bài tuyên truyền nhảm nhí, một mặc ra sức thu vén tư lợi bất chính bằng việc in tiền khống. Không gì thu lợi được nhiều hơn từ bóc lột và tận thu cùng kiệt sức lực và tài sản của dân.  Và, vàng chính là thứ mà người dân tích lũy nhiều nhất công sức lao động của mình vào để tránh lạm phát ăn mòn tài sản của họ. Nhu cầu chính đáng này là phổ biến và bình thường ở một đất nước mà việc thanh toán chủ yếu bằng tiền mặt và niềm tin của của người dân vào nền kinh tế và giá trị đồng tiền là rất kém. Do vậy, phải tìm mọi cách để lấy được vàng của dân ra, vì vàng thì chính quyền không sản xuất khống được như là việc in tiền-suy cho cùng cũng chỉ là tờ giấy, mà lại là giấy nội địa, loại giấy có mặt ông Hồ to tướng mà chỉ cần sang tới Thái Lan thôi đã chẳng ai thừa nhận, không còn chút giá trị nào.  Thế là Nghị định 24/2011 ra đời, hiệu lực tháng 5.2012 đến nay mới chỉ 6 tháng mà đã làm thất điên bát đảo thị trường vàng Việt Nam vốn đã không ổn định, thì nay nhờ có chính phủ trứ danh của ông Dũng mà trở nên quái đản dị thường chưa từng thấy. Xin điểm ngắn gọn vài hậu quả của chính sách chống vàng hóa trong giao dịch mua bán và ổn định thị trường vàng của chính quyền cộng sản Việt Nam: -         Hoàn toàn không có bất kỳ một dấu hiệu nào là thành công nhỏ nhoi trong việc chống vàng hóa trong các giao dịch mua bán; -         Hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu nào là thị trường vàng được ổn định, mà chỉ có: -         Trước thì giá vàng trong nước cao hơn thế giới khoảng 500.000-1.000.000 đồng/lượng giờ thì đã cao hơn 3.000.000 đồng/lượng (*); -         Chỉ trong 5 tháng Ngân hàng nhà nước đã thu mua được 60 tấn vàng từ trong dân (*); -         Thị trường vàng trong nước không còn liên thông với thế giới, tức là không còn thể hiện sự liên quan bình thường với thị trường vàng thế giới, Việt Nam một mình một kiểu không giống ai; -         Nhãn hiệu vàng SJC bỗng dưng-bằng một mệnh lệnh hành chính nhà nước, trở thành thương hiệu vàng quốc gia, và tăng giá một cách kỳ lạ, trở nên kiêu kỳ và khó tính trong cả việc bán đi và mua lại vàng của chính mình sản xuất; -         SJC thu lợi số tiền khổng lồ mà không ai bên ngoài có thể thống kê được. Số lợi khổng lồ không chính đáng này đến từ chênh lệch giá vàng và việc mua rẻ, ép người dân phải bán lại giá rẻ có khi lên tới 500.000 đồng/lượng vàng cũ của chính mình sản xuất ra, với lý do mà bất kỳ một nhân viên thu mua vàng nào của SJC cũng luôn leo lẻo mỗi khi gặp khách đến bán vàng là “Túi chân không bị rách, có hơi ẩm, vàng méo, vàng xước, chữ/hoa văn chỗ nọ chỗ kia không rõ  ..v..v.. Bớt 300.000 đồng/500.000 đồng (so với giá niêm yết). Không bán thì thôi.” Tự tin như đinh đóng cột! Tất nhiên nếu khách bán thì số tiền chênh lệch ấy nhân viên trực tiếp mua không “ăn” một mình, SJC cũng không thể “ăn” một mình, mà tất cả bọn họ từ kẻ lãnh đạo ăn trên ngồi tróc đêm ngày ủ mưu bày kế bóc lột dân ra lệnh, đến các đại gia giám đốc quản lý tập đoàn này, còn các nhân viên trực tiếp cấp dưới thì đương nhiên cũng có những phần thưởng theo khoán, theo chỉ tiêu, định mức thu mua. -         Thị trường vàng trở nên quái đản chưa từng thấy với chênh lệch giá giữa nhãn hiệu SJC cao hơn khoảng 5% so với vàng cùng loại của nhãn hiệu khác. Đây là một con số rất lớn đến mức kinh dị chưa từng có đối với mặt hàng đặc biệt này; -         Dân chúng đổ xô đi bán vàng nói chung, và riêng với các nhãn hiệu không phải là SJC; -         Nghị quyết 21/2011 của quốc hội yêu cầu bảo đảm giá vàng trong nước sát với giá vàng thế giới, thành vô nghĩa. Chính phủ hoàn toàn coi thường quốc hội. .v.v.  Và cuối cùng thì không thể khác những điều như ông nghị Nguyễn Trí Dũng-Nhóm tư vấn chính sách vĩ mô-Ủy ban Kinh tế quốc hội nói “Nhu cầu tích lũy tài sản bằng vàng để tránh lạm phát bào mòn tài sản tích lũy là nhu cầu chính đáng của người dân. Trước kia ngân hàng chưa huy động vàng người dân vẫn tích lũy, nếu đồng tiền cứ mất giá thì người dân vẫn phải giữ vàng và sẽ tìm được cách giữ vàng.” (Báo Tuổi trẻ, thứ 7, 17.11.2012, page 7)  Vậy là sao? Tiếc là ông Trí Dũng này, nếu tôi đoán không nhầm, lại quá lịch sự không đúng chỗ, khi ông không nói thẳng ra rằng “nếu đồng tiền cứ mất giá thì người dân vẫn phải giữ vàng và sẽ tìm được cách giữ vàng, chính quyền đừng hòng moi được hết vàng của dân, nhá !”  Giả thuyết của tôi hoàn toàn phù hợp với phát biểu của ông nghị Nguyễn Văn Tuyết-Bà Rịa Vũng Tàu rằng “Thống đốc trả lời khôn cũng tốt nhưng đừng nghĩ là dân không biết gì.”.  Đúng vậy! Có thể dân-trong đó có tôi, chưa biết sự thật là gì (vì được che giấu quá kỹ), chưa biết tốt đẹp, thịnh vượng, văn minh là như thế nào nhưng chắc chắn chúng tôi biết rằng cái hiện tại của đất nước này, của chính quyền cộng sản Việt Nam này là độc tài, là gian dối, là ngu dốt. Vì vậy, mà tận sâu trong lòng người dân Việt Nam giờ đây quá chán ngán tất cả những gì cộng sản nói, bằng chứng là học sinh Việt Nam bây giờ coi môn lịch sử chỉ là môn học nhảm nhí, thậm chí không cần học, thậm chí ngay cả ông bộ trưởng giáo dục Việt Nam còn xưng xưng phát biểu rằng “50% học sinh thi tốt nghiệp trung học môn sử dưới 2 điểm, là bình thường.”  Kết thúc phần Vàng, xin trích 2 phát biểu: -         Ông nghị Trần Du Lịch phát biểu tại phiên chất vấn thống đốc Nguyễn Văn Bình sáng 13.11.2012 “Qua phần trình bày của thống đốc, dường như muốn tiêu diệt thị trường vàng, chứ không muốn bình ổn thị trường vàng.” -         Thống đốc Nguyễn Văn Bình “Sau 6 tháng thực hiện nghị định 24, nhà nước đã thu mua được 60 tấn vàng.” phát biểu cùng buổi sáng hôm ấy tại quốc hội.  Vô cùng sung sướng và mãn nguyện!   ĐÔ LA Câu chuyện của đô la ở Việt Nam hiện nay cũng thú vị không kém câu chuyện của vàng. Chỉ khác là việc nhà nước thắt chặt việc mua bán ngoại tệ đã có từ rất lâu, nhưng làm thì đì đùng, vì thật ra là không làm nổi, không muốn làm. Chính thế mà nhiều người dân bị mất tiền oan khi đi mua bán ngoại tệ, vừa mất số tiền đem mua, bán, vừa bị phạt thêm một số tiền rất lớn, nên uất ức vô cùng. Giới công an, quản lý thị trường và nhất là các thể loại trinh sát liên ngành chỉ việc thỉnh thoảng phố hợp với nhau đi rình ở các hiệu vàng, các điểm mua bán ngoại tệ tư nhân mà ai cũng biết, rồi thích bắt ai là bắt, hoặc bắt theo chuyên án để vớ được quả “bẫm” mà chia nhau.  Việc thắt chặt mua bán ngoại tệ, mà chủ yếu là đô la khác với vụ quản lý vàng ở trên là chính quyền không thể bỗng dưng chọn một loại ngoại tệ nào để làm đối tượng siết được vì nó có sẵn rồi, chỉ vài loại như thế, như thế, mà mình lại chẳng thể tác động gì vào nó, không in khống được, không làm giả được, cũng không làm nó tăng hay giảm giá trị được, vậy phải làm cách nào đây để thu gom được thật nhiều ngoại tệ, càng nhiều càng tốt. Thế là chính quyền, với công cụ quyền lực trong tay, nghĩ ra ngay những mệnh lệnh hành chính cho đám lâu la bộ sậu hùng hổ thực thi.  Ngày 29.08.2011 Ngân hàng nhà nước ban hành thông tư 20 về mua bán ngoại tệ tiền mặt của cá nhân với tổ chức tín dụng được phép. Những quy định của thông tư cực kỳ nhiêu khê và còn có dấu hiệu của “nước đái chuột”. Mỗi ngày mỗi người được mua tối đa là 100 đô la cho một ngày đi công tác, du lịch, khám chữa bệnh, công tác, thăm viếng ..v..v.. và chỉ được mua tối đa cho 10 ngày, với điều kiện phải trình bày lý do bằng văn bản có các giấy tờ khác chứng minh kèm theo. Đối với doanh nghiệp thì khỏi phải nói về những nhiêu khê khốn khổ trong hành trình đi mua đô la của họ.  Ngược lại với thủ tục áp cho người mua ngoại tệ cực kỳ quan liêu, nhiêu khê, theo đúng cái cách mà chính quyền cộng sản này luôn đối xử với dân là “Chúng mày cần nhưng bọn ông đếch cần.”, thì dân tình ngây ngô được khuyến khích đem hết ngoại tệ ra mà bán cho ngân hàng, không hạn chế số lượng, thậm chí bán cả ngoài giờ và ngay tại nhà dân thì nhân viên ngân hàng cũng sẽ rất vui lòng vác bị đến mua luôn và ngay. Còn với doanh nghiệp, nhất là doanh nghiệp xuất nhập khẩu thì thậm chí ngân hàng còn có sáng kiến và lạm quyền tự động giữ lại đô la của doanh nghiệp mà bên phía nước ngoài trả cho doanh nghiệp trước đó qua các LC tại ngân hàng và bắt doanh nghiệp muốn lấy được số tiền chính đáng của mình phải mất rất nhiều thời gian công sức cho các thủ tục quan liêu hành dân, đến mức gần như tất cả các doanh nghiệp đều phải cho nhân viên ngân hàng ăn của đút để giải quyết cho họ được rút ngoại tệ của họ ra.  Thiết nghĩ, xin nhắc lại chút ít rằng tất cả các ngân hàng nội địa Việt Nam dù là tư nhân (nguồn gốc thành lập) hay quốc doanh được cổ phần hóa thì đều có cổ đông lớn nhất là phe cánh, bè nhóm của các thể loại lãnh đạo chóp bu cộng sản.  Ví dụ: Ngày 31.08.2012, tại Huế, công an đã bắt 1 vụ mua bán ngoại tệ trái phép của ông Lộc-người bán 10.000 đô la Mỹ với bên mua là hiệu vàng Phước Lộc trên đường Mai Thúc Loan-tiền để mua là 209 triệu đồng. Người bán và mua bị tịch toàn bộ số tiền này, ngoài ra còn bị phạt mỗi người một số tiền khổng lồ là 80 triệu đồng. Báo Thanh tra điện tử đăng ngày 17.10.2012, ngoài ra bài viết còn nhấn mạnh “Theo các điều tra viên, việc mua bán ngoại tệ trái phép này nhằm thu lợi bất chính. Do thủ đoạn, hành vi hết sức tinh vị nên lực lượng cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế và chức vụ công anh thành phố Huế đã phải mất nhiều thời gian mới bắt được.”  Ở Việt Nam, lên tiếng đòi tự do ngôn luận, viết báo đòi tự do lập hội, đi biểu tính đòi tự do yêu nước còn bị chính quyền vu cho là “để kiếm tiền, nhằm thu lợi bất chính” thì việc mấy người trên bị đối xử như tội phạm bắt quả tang, bị tịch thu hết cả tiền bạc, rồi còn bị xử phạt là cũng đúng thôi. Nhưng cái “đúng” này nên nhớ là đúng với nhu cầu ăn cướp, đúng với cách hành pháp hành dân, bẫy dân của chính quyền cộng sản Việt Nam, chứ hoàn toàn không phải là sự đúng đắn và phù hợp với nhu cầu thực tế và hành xử bình thường có đạo lý của xã hội và người dân Việt Nam. Bằng chứng là ai biết về vụ việc này ngay khi nó xảy ra và bây giờ khi kiểm chứng bài viết này thì chỉ đều thấy phẫn nộ chính quyền cộng sản Việt Nam là một lũ cướp đê tiện, và xót xa oán thán thay cho 2 công dân kia.  Khỏi phải nói sau 1 năm thực hiện thông tư 20 nêu trên, các ngân hàng đã moi được của dân  bao nhiêu đô la! Ý quên, mua ạh !   ĐÀO TẨU Khi quyết định đào tẩu, có 3 điều quan trọng phải nghĩ kỹ: 1-    Đào tẩu sang nước nào? 2-    Đào tẩu khi nào? 3-    Đem theo gì khi đào tẩu? Đối với lãnh đạo cộng sản cao cấp kiêm tư bản đỏ ở Việt Nam hiện nay thì các câu trả lời đương nhiên là: 1-    Đào tẩu sang các nước tự do, dân chủ. Thật đáng tiếc cho họ các nước cộng sản ruột thừa anh em chi sống chí chết của họ lại chẳng có đồng chí nào là tự do, dân chủ cả, nên đành phải vác cái mặt trơ trẽn méo mó cô hồn dị hợm đào tẩu sang các nước tư bản giẫy chết vậy. 2-    Đào tẩu khi thời điểm thuận lợi, nhất là việc chuẩn bị tài lực cho cuộc sống sau đào tẩu đã chuẩn bị xong. Nhưng ôi chao! Cái việc này lại hay bị kéo dài vì lòng tham của bọn chúng là vô đáy, với lại mọi sự trên đời này nào có mấy khi như ý mình. Sự không như ý ấy vừa đến từ những rủi ro hoàn toàn ngẫu nhiên, vừa đến từ tình đồng chí cộng sản-cái thứ tình mà ngày hôm trước còn ôm hôn nịnh bợ nhau không biết ngượng như mất trí thì ngay hôm sau đã có thể ra lệnh bắt nhốt nhau, đấu tố nhau và cả giết nhau nhân danh sự “cải tạo”. 3-    Hành trang đem theo khi đào tẩu đương nhiên là một lý lịch mới (Con em cộng sản đi du học còn làm hẳn bộ lý lịch và cả cha mẹ mới, bất chấp tự trọng và tình cảm tự nhiên của con người, huống hồ là đào tẩu!) và thật nhiều, thật nhiều tiền và kim loại quý dễ quy đổi và sử dụng được như tiền. Vậy, tiền ấy là tiền nào, kim loại ấy là kim loại gì mà ở đâu, lúc nào cũng có giá trị ổn định nhất so với các loại tiền và kim loại quý khác?  Ấy là vàng và đô la. Vàng ở đâu cũng là vàng. Đô la ở đâu cũng là đô la. Giá trị luôn được bảo toàn gần như tuyệt đối bằng nhau ở mọi nơi có sử dụng vàng và đô la trên thế giới này (Tất nhiên có thể có xê dịch chút ít, nhưng đảm bảo là rất ít!).  Do vậy, với một chính quyền đã thối nát đến tận cùng, nền kinh tế đã be bét, rách bơm không che giấu vào đâu được nữa, cộng sản chỉ còn trông mong vào sự khiếp sợ của ngươii dân mà nỗi sợ ấy đã được dày công gieo mầm nuôi dưỡng trọn vẹn 3 thế hệ trong hơn nửa thế kỷ qua, để vơ vét nốt được ngày nào hay ngày ấy, rồi đánh bài chuồn. Quá trình chuẩn bị đào tẩu đã được chuẩn bị chu đáo từ lâu dưới mọi hình thức mua bất động sản, chứng khoán, đầu tư trực tiếp kinh doanh, cho con cái du học, kết hôn với người có quốc tịch nước ngoài, đem đô la, vàng kiếm được bất hợp pháp ra gửi ở nước ngoài.  Vàng, đô la ấy kiếm thêm, moi thêm ở đâu ra bây giờ? Đầu tư nước ngoài đã chựng lại vì bộ mặt lật lọng tham nhũng phơi lộ bầy hầy nhớp nhúa đến nỗi tài nguyên thiên nhiên và giá lao động rẻ mạt cũng không còn hấp dẫn như trước nữa rồi. Dân thì cũng đã khôn ra một tí, có bị chính quyền lừa mỵ đến mấy cũng đã bình tĩnh hơn mà suy xét sáng suốt cất giữ bảo tồn tài sản của mình vào những thứ đáng quý và thực chất, và đặc biệt là có giá trị ổn định khi giao dịch toàn cầu.  Ấy là vàng và đô la.  Bỗng dưng lại tưởng tượng có một tên cộng sản tư bản đỏ nào đó lại dựng ngược lên “Ờh đấy! Bọn tao đào tẩu thì phải cần vàng, cần đô la chứ. Dở người mà mang theo tiền đồng Việt Nam để làm giấy lộn àh. Lũ dân đen chúng mày thì đi đâu, cứ yên tâm mà dùng tiền Việt, nhá! Có bao nhiêu vàng, đô hãy mang ra đây, ông có nhà máy ông in tiền đồng ông đổi cho. Chúng mày mà không đổi đúng đầu nậu nhà ông là ông tịch thu hết đấy, nhân danh nhà nước hẳn hoi, nhá! ”  Lê thị Công Nhân Hà Nội, 20.11.2012 http://viet-luan.com/231112/VangDoDaoTau.html">http://viet-luan.com/231112/VangDoDaoTau.html
......

Danke (*)

Ich danke Onkel Ho Chi Minh für den Krieg mit Millionen Toten. -Tôi cảm ơn ông Ho Chi Minh, cảm ơn ông đã tạo ra một cuộc chiến với hàng triệu xác chết       Ich danke dem Sozialismus für die Armut in Vietnam. -Tôi cảm ơn Xã Hội Chủ NGhĩa đã mang lại sự Nghèo Đói cho Việt nam Ich danke der Regierung in Vietnam für den Reichtum der Regierungs- und Parteimitglieder. - Tôi cảm ơn Chính quyền VN đã đẻ ra tầng lớp Nhà Nước giàu và đảng viên giàu sang phú quý.               Ich danke den Chinesen für die Besetzung der Paracel- und Spartly-Inseln im Ostmeer.  - Tôi cảm ơn Trung Cộng đã xâm lấn các hải đảo của VN tại Biển Đông.                 Ich danke der regimehörigen Polizei in Vietnam für die brutale Niederschlagung der antichinesischen Proteste.  - Tôi cảm ơn những tay chân mạng lưới Công an nhà nước VN với sự đàn  áp bắt bớ dã man dân lành khi họ biểu tình phản đối sự bất công.            Ich danke der Justiz in Vietnam für die Verurteilung der Regimegegner zu exorbitanten Strafen. - Tôi cảm ơn Luật lệ ở VN với những bộ luật kết án gia tăng đối những kẻ đối kháng chống lại chính quyền                 Ich danke den Medien und den politischen Aktivisten in den „zivilisierten Staaten“ für das Totschweigen dieser Verbrechen. Sie haben Zeit, gegen Tierversuche zu protestieren aber keine Zeit, das Mörderregime in Hanoi an den Pranger zu stellen.  -Tôi cảm ơn sự dấn thân can đảm của các nhà truyền thông báo chí và những nhà chính trị tham dự làn sóng "chính phủ dân sự " đã gióng tiếng nói chống lại cuộc bắt xúc vật làm thí nghiệm, nhưng họ lại hèn nhát không dám lên tiếng nói về chính quyền khát máu Hà  Nội.               Ich danke den internationalen Konzernen für die Ausbeutung der Arbeitskräfte in Vietnam und für die Zerstörung der Natur, für ihre gnadenlose Gier.  - Tôi cảm ơn những xí nghiệp hãng xưởng quốc tế về sự bốc lột sức lao động của công dân VN và cảm ơn sự tàn phá tài nguyên thiên nhiên của VN tôi chỉ vì lòng tham của họ.           Ich danke den progressiven Pazifisten für ihre pazifische Haltung: nichts sehen, nichts hören, nichts sagen zu der Zerschlagung der Menschenrechte in Vietnam.  -Tôi cảm ơn những thái độ thờ ơ của những ai: không thấy, không nghe, không nói về sự chà đạp Nhân Quyền tại VN.                       Ich danke dem Regime in Hanoi für ihre rassistische Politik, die Minderheiten in Vietnam langsam aber systematisch auszurotten.  - Tôi cảm ơn chế độ CS Hà Nội về chính sách phân biệt chủng tộc, hủy diệt các dân tộc thiểu số ở Việt Nam, tuy chậm nhưng có hệ thống. Denn nur durch diese traurigen Tatsachen weiß ich, was Menschenrechte, Demokratie, Freiheit  und Umweltschutz bedeuten. Nhờ vào những sự thật đau lòng này cho tôi thấy rõ thế nào là Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do và Bảo vệ Thiên Nhiên.           Dr. Thanh Nguyen-Brem/ Forum VN 21 Germany          Email: infanrix@aol.com (*) Tựa bài do BBT/TTĐQ đặt. BBT xin cám ơn tác giả.
......

Vỡ đập thủy điện Đăk Mek 3

Chuyện khó tin nhưng chủ đầu tư lại khẳng định nguyên nhân khiến đập thủy điện dài 80m, cao 20m ở huyện Đăk Glei (Kon Tum) sụp đổ một đoạn 60m, làm một người chết, là do tài xế chạy xe ben Dongfeng của Trung Quốc chở 60 tấn, quá tải va vào. Dù vụ vỡ đập thủy điện Đăk Mek 3 dưới chân núi Ngọc Linh (xã Đăk Choong, huyện Đăk Glei, tỉnh Kon Tum) xảy ra ngày 22.11 nhưng mọi thông tin hầu như bị bịt kín cho tới ngày 25.11.    Ông Trần Văn Bình, một người dân sống gần thủy điện Đăk Mek 3, nói: “Kinh hoàng lắm. Chiều 22-11, khi tôi đang đưa con ra phía hạ nguồn đập thủy điện tắm thì nghe một tiếng ầm lớn. Mọi người đang tắm dưới sông tưởng động đất xảy ra. Nhưng khi nhìn về phía đập thủy điện đang thi công thì thấy khói bụi bay lên mù trời. Tôi tìm cách vào bên trong coi thử nhưng bảo vệ không cho vào, sau đó chỉ biết rằng có người chết”.  Đập dài 80m, 60m vỡ vụn hoàn toàn   Ảnh: Hữu Khá - TTO Theo quan sát của PV Tuổi Trẻ Online (TTO), hiện trường đập thủy điện đổ nhào. Từng khối bêtông lớn gãy, nằm chỏng chơ dưới sông. Tấm bạt che làm nơi mổ tử thi nạn nhân vẫn còn hương, đèn. Mặt đập phía thượng nguồn đổ gãy, từng cây thép lớn nằm la liệt, cong vẹo. Đất đá bên trong đổ văng ra xa mấy chục mét. Trên đống đất đá, một chiếc xe ben đã bị móp méo.   Theo ông Lê Bá Thanh - giám đốc Công ty cổ phần thủy điện Hồng Phát Đăk Mek (chủ đầu tư), sự cố vỡ đập xảy ra lúc 17 giờ 30 ngày 22-11. Khi công nhân của các đơn vị đang thi công chèn đá vùng thân đập thì xảy ra sự cố khiến đập vỡ về phía thượng lưu. Lúc xảy ra sự việc, một tài xế đang đứng cạnh bị vùi xuống vực sâu.   Cũng theo ông Thanh, đập có thiết kế dài khoảng 80m, cao 20m nhưng hiện tại hơn 60m đập đã vỡ hoàn toàn. Nguyên nhân vỡ đập, theo ông Thanh lý giải, do một chiếc xe ben khi chở đá đã va vào thân đập khiến đập vỡ dây chuyền.   Ông Thanh nói công trình của ông có mua bảo hiểm, khi sự việc xảy ra chỉ có một người chết, không có ai bị thương. Tuy nhiên, trưởng trạm y tế xã Đăk Choong Cao Văn Dương nói có một người bị thương nhưng sau đó không rõ đi đâu.   Chiều 25-11, ông Nguyễn Quang Oánh - phó chủ tịch UBND huyện Đăk Glei - cho biết ông có nắm thông tin về vụ vỡ đập thủy điện Đăk Mek 3. Sau khi sự cố xảy ra, huyện đã cho lực lượng vào nắm tình hình hiện trường, tuy nhiên đây là việc của chủ đầu tư, sự cố vừa xảy ra chỉ là tai nạn lao động. Ông Đỗ Hoàng Liên Sơn, giám đốc Sở Xây dựng Kon Tum, cho biết sự cố vỡ đập xảy ra tại thủy điện Đăk Mek 3 chủ đầu tư chưa báo cáo nên ông chưa nắm được.   Nói về chất lượng công trình thủy điện, ông Sơn bình luận: “Vì chủ đầu tư và đơn vị thi công là một nhà cả nên chưa chắc họ đã thi công đúng theo thiết kế được duyệt. Giám sát cũng do một đơn vị của chủ đầu tư thuê luôn. Về tiến độ công trình, chủ đầu tư làm mình không nắm được nên các công trình này cũng chưa tổ chức giám sát”. Dự án thủy điện Đăk Mek 3 Khởi công tháng 3-2009, dự kiến phát điện đầu năm 2013 với công suất 7,5MW, vốn đầu tư hơn 200 tỉ đồng. Công trình do Công ty cổ phần tư vấn thiết kế Nam Việt (trụ sở tại TP.Sài Gòn) thiết kế và Công ty thi công cơ giới Hồng Phát thi công.  
......

Đức quốc: Hội thảo"Thế Liên Kết Đấu Tranh Chống Nghị Quyết 36 của CSVN"

(Tin nhanh) - Vào ngày 24.11.2012 một buổi hội thảo với đề tài Thế Liên Kết Đất Tranh Chống Nghị Quyết 36 của CSVN được Liên Hội NVTNCS tại CHLB Đức tổ chức tại hội trường nhà thờ St. Heilig Geist tọa lạc trên đường Stapperweg 335, thuộc thành phố Mönchengladbach, miền tây nước Đức. Diễn giả là Giáo sư Tiến sĩ Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh, Chủ tịch Hội Đồng Đại Diện Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại, đến từ Hoa Kỳ. Giáo sư Tiến sĩ Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh Chương trình được bắt đầu lúc 14 giờ bằng nghi thức chào cờ và mặc niệm, tiếp đó là lời chào mừng và giới thiệu quan khách tham dự do ông Nguyễn Văn Rị và Bác sĩ Trần Văn Tích đảm nhiệm; và tiếp theo sau là phần giới thiệu tiểu sử Gs. Nguyễn Xuân Vinh do bà Nguyễn Phi Nga, Hội trưởng Hội Phụ Nữ VNTD tại Đức đảm trách. Thành phần quan khách tham dự ngoài các tổ chức, đảng phái, hội đoàn tại Đức như Hội Phụ Nữ VN Tự Do, Hội NVTNCS tại Frankfurt, Bremen, München, Krefeld, Stuttgart, Köln, Berlin, Hội Văn hóa& Khoa học VN, Ủy Ban Điều Hợp Công tác Đấu Tranh, đảng Dân Tộc, đảng Việt Tân,…người ta còn thấy có các phái đoàn đến từ các quốc gia lận cận như Cộng đồng NVTNCS tại Hòa Lan, một số phái đoàn của tập Thể Chiến Sĩ VNCH đến từ Pháp, Bỉ, Hoà Lan,… Trong phần thuyết trình về chủ đề, Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đã phân tách lý do mà CSVN đưa ra cái gọi là Nghị Quyết 36 để lôi cuốn các thành phần ham danh hám lợi mà chưa hẳn đã tin CSVN, hầu lũng đọa, gây chia rẽ với mục đích triệt tiêu sức đề kháng của người việt tỵ nạn tại hải ngoại hầu dể bề thao túng, thâu tóm vào tay qua các hoạt động giao lưu văn hóa,  hoà hợp hòa giải, xóa bỏ hận thù,  xóa bỏ Quốc kỳ, Quốc ca của VNCH. Tuy nhiên theo Gs. Nguyễn Xuân Vinh thì mặc dù đã hơn 8 năm triển khai Nghị quyết 36 này nhưng CSVN đã không thành công; Và theo ông thì người Việt đã có 4 lợi thế trong việc chống lại nghị quyết 36 của VC: Lá cờ vàng là điểm quy tụ. Lằn ranh quốc cộng, qua những hành động được đánh giá là có lợi cho quốc gia hay cộng sản. Sự bảo vệ màu cờ sắc áo. Ý thức của giới trẻ VN đối với hiện tình đất nước, nhất là vấn đề Trung Cộng xâm lăng biển đông của VN. Sau đó là phần thảo luận với nhiều câu hỏi và đóng góp của các tham dự viên, xoay quanh việc làm sao chống lại nghị quyết 36 của VC. Kết luận sau cùng của BS Trần Văn Tích, ông cho rằng rất tâm đắc với ý kiến của Bs. Phan Khắc Tường , thuộc Tập thể Cựu chiến sĩ VNCH đến từ Pháp quốc là thành lập được cơ cấu điều hợp công tác đấu tranh chung tại Âu Châu và ông nói là Liên Hội NVTNCS tại Đức sẽ cố gắng vận động tiến hành. Xem kẻ là các tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn do một số thân hữu tại địa phương đảm trách. Buổi hội thảo chấm dứt vào lúc 18g30 cùng ngày, và mọi người cùng dùng chung bửa ăn nhẹ buổi chiếu trước khi chia tay. (Tin nhanh) Một số hình ảnh:
......

Đợi về hưu rồi ta lên tiếng - âu cũng là một nét văn hóa của nhà sản.(**)

Hà nội, ngày 12.11.2012Với người dân và truyền thông Việt Nam ông Đặng Hùng Võ, cựu thứ trưởng bộ Tài nguyên Môi trường là một người khá quen. Quen vì ông là người tử tế và có trình độ - một sự lạ và hiếm trong giới chính khách Việt Nam. Chưa kể ông còn là người gần gũi với báo chí và công chúng, yêu thích các phương tiện giao tiếp hiện đại trên Internet. Nhưng vừa rồi, ông có làm một chuyện “lạ”, thật là lạ, bởi trước ông chưa ai làm như vậy, là còn vì việc ông làm lại liên quan mật thiết và trực tiếp tới những người dân khiếu nại, tố cáo, chống lại chính quyền cưỡng chế đất đai trong dự án khu đô thị mới rất cao cấp là Ecopark, còn gọi là “vụ Văn Giang”. Chiều ngày 8.11.2012 ông Võ gặp một số người dân và luật sư của họ để đối thoại về một số vấn đề mà người dân thắc mắc. Nơi gặp là một phòng tiếp dân ở trụ sở bộ Tài nguyên Môi trường. Trước đó nhiều ngày báo chí đã đồng loạt đưa tin về việc “lạ” và “hot” này. Nội dung chủ yếu là các quan chức thuộc hàng cao nhất của bộ như thứ trưởng, chánh văn phòng … chỉ ra sức nhấn mạnh rằng đây hoàn toàn là cuộc gặp của cá nhân ông Võ, do ý tưởng và tổ chức của riêng ông Võ, bộ chỉ cho mượn địa điểm vì dù sao thì ông Võ cũng từng là thứ trưởng của bộ, và một ý nữa cũng được nhấn mạnh không kém là ý kiến của ông Võ chỉ là cá nhân, hoàn toàn không phải ý kiến của bộ. Việc các quan cứ nhấn mạnh, nói đi nói lại ý đó làm người dân cảm tưởng họ sợ dân nghĩ rằng họ cũng có ý tưởng “dân chủ vượt rào” như vậy thì khốn cho họ. Ấy là chưa kể 99% mọi người đều đoán được nội dung chính mà ông Võ sẽ “đối thoại” chính là lý giải, thanh minh, vớt vát chút gì đó về vai trò của ông ta trong vụ việc này, tạm hiểu là nhận lỗi, nhận sai ở một mức độ nào đó.  Nội dung quan trọng nhất của cuộc gặp là câu hỏi tại sao thời hạn xét duyệt giao đất cho chủ đầu tư chỉ vỏn vẹn mất có 3 ngày-một khoảng thời gian nhanh tới mức không tưởng. Cụ thể là từ khi Ủy ban tỉnh Hưng Yên ký trình việc giao đất – ngày 28.6.2003, đưa lên Bộ Tài nguyên Môi trường duyệt, ký trình – ngày 29.6.2003, đưa lên Thủ tướng ký duyệt ngày 30.6.2003 – ngày cuối cùng Luật đất đai 1993 còn hiệu lực. Ông Võ giải thích rằng “Vì đây là dự án trọng điểm. Khi cuộc sống cần thì không thể chờ luật. Tôi quan niệm như vậy khi đứng trước dự án dù bà con có thể cho rằng tôi sai. Đó là con đường chiến lược, mang lại lợi ích cho Hưng Yên, Hà Nội và ngay cho người dân Văn Giang. Khi ký trình tôi đã cân nhắc kỹ, nếu dừng lại dự án sẽ phải chậm 1,5-2 năm vì phải làm lại từ đầu. Ký thì chắc chắn có điều tiếng. Nhưng nếu phân tích lịch trình toàn bộ như trên thì thấy hợp lý thôi.” (**)  Thật ngạc nhiên và vui sướng siết bao khi nghe một quan chức – dù là cựu quan chức đi nữa nói rằng “Khi cuộc sống cần thì không thể chờ luật.”. Nhưng cần phải nói rõ là cuộc sống của ai cần, của chủ đầu tư, của doanh nghiệp, của các quan chức nhà nước hay của người dân bị thu hồi đất. Những người nông dân này rất tha thiết được nhà nước lấy đất của mình rồi giao cho người khác đến nỗi chờ không nổi Luật Đất đai mới có hiệu lực sao? Có lẽ nào họ khát khao điều ấy đến nỗi dù Luật Đất đai mới chỉ một ngày nữa là có hiệu lực nhưng vẫn chờ không nổi, muốn làm ngay để được nhận tiền đền bù thấp hơn, được thỏa thuận ít hơn, được bình đẳng ít hơn với chủ đầu tư, với chính quyền sao ? Dân gì mà cứ như một lũ thiểu năng trí tuệ và yếu hèn đến vậy? Lẽ nào trong mắt quan chức cộng sản Việt Nam dân đều là như thế ? Ngay cả một vị quan chức được coi là tử tế thuộc “hàng Top” của chính quyền Việt Nam cũng nghĩ về dân mình như vậy thì nhà nước này, chính quyền này mạt vận là cũng đúng thôi.  Ngày trước khi còn là luật sư, khi đi lấy giấy chứng nhận người bào chữa, một thủ tục mà chẳng có người dân hay vị luật sư nào lại muốn cả thì cũng phải mất ít nhất là 3 ngày. Nhưng thường thì hiếm có ai lấy được tờ giấy vớ vẩn có tác dụng duy nhất là thể hiện quyền uy và sự quan liêu của các vị quan nhà nước đúng hạn. Chả có cuộc sống ngheo khó, tối tăm, trăm thứ bề bộn lo toan nào của người dân mà cần đến cái giấy chứng nhận người bào chữa đó. Vậy mà ra trước quốc hội, dù nhiều người lên tiếng phải bỏ nó đi, nhưng các quan nhà nước vẫn quyết tâm giữ bằng được cái thủ tục phản động ấy. Tất cả cũng chỉ để duy trì quyền lực không chính đáng của công chức nhà nước, gây phiền nhiễu và hạ thấp vị thế của luật sư. Đặc điểm nền dân chủ xã hội chủ nghĩa vạn lần hơn hơn tư bản là luật sư là những người  bị giới nhân viên nhà nước làm việc trong ngành kiểm sát, tòa án và đặc biệt là công an ưu tiên ghét số 1, thậm chí bị coi như kẻ thù không đội trời chung. Những nhân viên nhà nước này quên mất mình là công bộc của dân. Thậm chí họ còn coi họ là bố dân. Các đương sự, bị cáo, bị hại ..v..v.. chỉ được phép đặt niềm hy vọng vào họ và chỉ có họ mới có thể mang đến chút ánh sáng cuối đường hầm cho những con người đang bế tắc, khủng hoảng, lo lắng sợ hãi, còn “luật sư chỉ là bọn phá đám” trong mắt họ. Phá đám quá đi ấy chứ, có luật sư thì đường làm ăn tham nhũng của bọn nhân viên nhân nhà nước trong các vụ việc, án từ sao còn trơn tru, kiêu ngạo được nữa, làm sao còn tiếp tục vừa dọa dân, hành dân, trù dập, gây oan sai cho dân để được ăn của đút lót mà vẫn vẫn kiêu kỳ, sang trọng, cao đạo toàn phần được nữa. Không sớm thì muộn, không ít thì nhiều cái bọn luật sư kiểu gì chúng nó mà chẳng phanh phui được ra, hoặc ít nhất cũng ngăn chặn được tí ti những cái trò tham nhũng đê tiện tởm lợm này. Mà đây lại là nguồn sống chính của đám nhân viên nhà nước ấy, nên ghét là phải thôi, hành là đúng rồi, còn kêu ca gì nữa.  Đây chỉ mới là 1 ví dụ về vấn đề thời hạn và như thế nào là “khi cuộc sống cần”. Có thể kể ra đây muôn vàn ví dụ khác như thời hạn ban đầu giải quyết khiếu nại tố cáo-30 ngày, đăng ký kết hôn-5 ngày (hẹn dân 7 ngày), đăng ký cái xe máy cũng 1 tuần ..v..v.. Lạ là chính vấn đề đất đai và nhà ở mà ông Võ đã từng là một trong các quan chức lãnh đạo nghành ở cấp cao nhất của nhà nước lại là lĩnh vực quan liêu, trây ì, chống chéo kéo dài nhất về mặt thủ tục, tạo thành cái nôi vàng, thành cánh đồng màu mỡ phì nhiêu cho nạn tham nhũng, tham ô sinh sôi nảy nở chưa từng thấy, vô địch tuyệt đối so với mọi nghành khác. Đây là lĩnh vực mà người dân bị oan sai nhiều nhất, bị làm cho khốn khổ nghèo mạt nhiều nhất. Có những vụ kiện đất đai nhà cửa mà người dân sau khi vác đơn đi kiện từ nam chí bắc, từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới, kêu gọi cả đến báo chí của giới Việt kiều ở hải ngoại lên tiếng giúp, kêu gọi cả Liên Hợp quốc can thiệp, đi suốt gần 30 năm, được thanh tra chính phủ, ủy ban tư pháp quốc hội nhà sản khẳng định là dân oan thật, viết cho tờ giấy yêu cầu cơ quan địa phương giải quyết cho. Thế là xong, coi như đã hết trách nhiệm. Con sâu cái kiến tên gọi là Dân oan lại ôm cái đống hồ sơ có khi nặng đến 6kg ấy quay về điểm ban đầu để đối mặt với một đống Củ khoai tên gọi là quan chức nhà nước để bắt đầu lại từ đầu, cho đến khi hơi tàn lực kiệt, chẳng còn xu dính túi, sống vô gia cư, nghèo khổ như ăn mày ăn xin. Con sâu cái kiến nào mà bỗng dưng nhận ra mình cũng là con người, mình có quyền con người tự thân đương nhiên, mình phải biết nổi giận và nổi dậy chống lại bọn cường hào ác bác, bọn nội xâm ung thư cộng sản này là bọn hiểm ác bóc lột đàn áp nô dịch người dân bằng trò thủ tục và quyết định hành chính, nhận thấy đất đai này là của mình, của tổ tiên cha ông mình để lại, mình đang sử dụng hợp pháp, mạnh mẽ lên tiếng đòi quyền làm người, mãnh liệt bảo vệ quyền con người của mình, thì bị nhà nước và cái chính quyền độc tài cộng sản này trù dập, sát hại cho thân bại danh liệt, thân tàn ma dại, thành tội phạm nguy hiểm, lý lịch xấu xa đeo bám đến tận đời con cháu. Đấy mới là “khi cuộc sống cần”. Còn cái mà ông Võ nói thì chính ông đã tự mâu thuẫn. Ông Võ là một người tài giỏi sáng suốt, quyết định đối thoại với dân cho ra nhẽ, lại vô tình nhầm lẫn như vậy sao, có chăng là ông cố ý đánh tráo đối tượng, tung hỏa mù biến điều chủ đầu tư muốn, điều chính quyền muốn – mà trong đó có ông, lại trở thành điều cuộc sống cần.  Ngoài ra, cũng cần nhắc lại ông chính là người chấp bút dự thảo Luật Đất đai 2003 và ông vẫn luôn tự hào về điều đó vì những sự hay hơn, tốt hơn vượt trội của luật này so với Luật đất đai 1993. Cớ nào ông Võ không muốn Luật ấy được áp dụng với một dự án trọng điểm như vậy để không chỉ người dân được đền bù thỏa đáng mà mọi khía cạnh khác của dự án này cũng sẽ được xem xét thấu đáo hơn. Cớ gì phải quyết tâm thông qua quyết định giao đất cho bằng được vào đúng ngày cuối cùng luật cũ còn hiệu lực?  Ba ngày hỏa tốc, siêu tốc hay thần tốc ấy (Chẳng biết dùng từ nào cho xứng!) lại không hề là sự vội vàng, ẩu xị mới hay! Tất cả được phối hợp sao mà nhịp nhàng chính xác để tận dụng từng giờ từng phút vàng ngọc trong 8 giờ hành chính (Vì không lẽ lại còn nhiệt tình nỗ lực đến mức ở lại làm ngoài giờ, ngồi chờ đợi công văn đến.) để ký cái xoẹt rồi lại chuyển đi lên cấp cao hơn, cao hơn nữa, cao đến tận trung ương là văn phòng thủ tướng. Lịch sử Việt Nam sẽ ghi nhận trường hợp này vào sách kỷ lục về thời hạn xét duyệt một vấn đề lớn như vậy từ cấp địa phương đến trung ương.  Khi tên quan công an Đỗ Hữu Ca ở xứ Hải Phòng, vênh cái mặt bị thịt lên đắc chí cười nói về quá trình vây bắt công dân Đoàn Văn Vươn trong khu đầm ven biển hay đến như thế nào, chưa từng có trong giáo trình dạy bắt người, xứng đáng được viết thành sách ra sao, tôi lại không thấy khó chịu và tăm tối như khi nghe ông Võ nói trong cuộc gặp này. Vì dù sao đồng chí Ca đại ca này cũng là một tên võ biền, tinh anh nó hiện ra mặt cả rồi, chả dám mong chờ gì khác ở một tên quan công an như vậy nữa. Ông Võ thì khác, ông là giáo sư, là tiến sĩ nên dù ông đã về hưu thì người ta vẫn có quyền đòi hỏi, và ông vẫn phải có nghĩa vụ trung thực và thẳng thắn để thừa nhận và đối mặt với hậu quả những gì mà ông đã làm.  Nội dung quan trọng thứ hai là ông Võ thừa nhận việc Thủ tướng (giao Phó Thủ tướng ký thay) ký quyết định 742 ngày 30.06.2004 giao đất của dân cho chủ đầu tư là sai thẩm quyền trong khi đó số đất này còn chưa có được thu hồi. Sau khi thừa nhận chỉ có Chính phủ mới có thẩm quyền quyết định về quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất, thu hồi đất, giao đất với những dự án quy mô như vậy, thì ông lại nói thêm cho rõ, rằng “Nhưng suốt mười năm, từ  năm 1993 (Luật Đất đai năm 1993) cho đến ngày 1.7.2003 (Luật Đất đai 2003 có hiệu lực) thì tất cả dự án đều như thế chứ không phải riêng dự án này. Thông lệ nó là vậy. Đây là cách vận hành của Chính phủ và tôi cũng góp ý là nên thay đổi” (*).  Quả thật một người có học hành tử tế, làm chính khách lâu năm, lại chăm giao lưu đối ngoại thì ông Võ ăn nói sao mà nhẹ nhàng đến thế về một điều kinh khủng – là sự vi phạm pháp luật của Chính phủ, lại còn là vi phạm phổ biến, trường kỳ và có hệ thống. Cho nên sự nhẹ nhàng này phải nói là nhẹ nhàng đến phát sợ. Bởi vì nếu nói “vi phạm pháp luật” nghe nó nặng nề, sợ người dân vì “dân trí thấp” mà tưởng là vi phạm pháp luật hình sự, thì ít ra cũng phải nói là “làm trái quy định pháp luật” thì mới đúng bản chất sự việc. Hóa ra đến giờ ông mới thừa nhận rằng cái nhà nước, cụ thể là cái chính phủ mà ông là chính khách cấp cao trong đó, lại luôn hành xử tùy tiện, trái pháp luật. Tôi thắc mắc là ông đã nhận thấy điều ấy, đã góp ý (có lẽ là góp ý một cách bí mật) từ hồi nảo hồi nao cách đây tận 19 năm, mà cứ ấp ủ mãi trong lòng, đến giờ mới dám thừa nhận theo cách mềm mại, vuốt ve như vậy sao. Thảo nào, đám con dân chúng tôi ở ngay thành phố, chứ chưa nói gì đến nông thôn cách đây gần hai chục năm đã phải chịu không biết bao nhiêu là hậu quả từ những sự tính toán kỹ lưỡng, tuy nhận thấy mà chưa dám nói ra sự sai trái trong cách vận hành của bộ máy nhà nước Việt Nam.  Sau đó là một loạt những lời nhận lỗi của ông được báo chí đăng tải nguyên văn, như “Ở cương vị cá nhân tôi mà không giám sát được những chuệch choạc thì tôi chịu trách nhiệm. Còn những thất thoát của bà con, đó là lỗi của tôi.”(*). Câu này mới nghe tưởng là hay, những nghĩ kỹ lại thấy sao mà vô nghĩa và mơ hồ! “Chuệch choạc” là cái gì? “Thất thoát” của bà con là cái gì, giá trị bao nhiêu? Cái thiệt hại nhất là quyền được phát biểu ý kiến, được thỏa thuận cách tôn trọng và bình đẳng, quyền làm chủ mảnh đất bao đời của mình và gia đình truyền lại vì “đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân, do nhà nước quản lý” thì tại sao quyền của kẻ quản lý lại có thể cao hơn quyền của người chủ sở hữu được ..v..v..  Và cuối cùng là câu chốt “, đó là lỗi của tôi.”. Tôi rất muốn biết lỗi của ông Võ cụ thể là lỗi gì, vì ngay trước đó ông còn khăng khăng rằng những việc mà ông làm đều hợp lý cả.  Suốt 10 năm ấy (1993-2003) cách vận hành của Chính phủ vẫn là làm sai thẩm quyền của mình, chứ không riêng gì dự án Ecopark.  Có lẽ nào lỗi của ông là thấy sai mà vẫn tham gia, tham gia rồi cái sai vẫn sai nên góp ý, góp ý rồi cái sai ấy trơ trẽn ra, nên thôi dừng việc góp ý lại, chờ cái sai ấy nó tự sửa sai, chờ mãi giờ ông cũng đã về hưu rồi mới dám thừa nhận tí ti. Thôi thì nói ngắn gọn thế này, cái lỗi ấy của ông gọi cho đúng là hèn. Nói ông hèn, ông cũng chớ có giận vì khi mà ông biết điều sai đó, ông thừa sức, thừa quyền, thừa điều kiện để lên tiếng mạnh mẽ, thẳng thắn để đả phá cái sai ấy. Cái sai ấy đâu phải là nhỏ, chính quyền mà lại vi phạm, làm sai luật, lại còn tất cả vẫn luôn vi phạm, làm sai như vậy suốt từ trước đến giờ, thì phải gọi cái chính quyền ấy là gì, nếu không phải là một băng tội phạm, một đảng cướp.  Tôi không mắng ông Võ chẳng lẽ tôi lại đi mắng mấy ông bà nông dân, xe ôm, buôn thúng bán mẹt, hay những người công nhân phải ăn cả cơm thiu, cơm dòi … những người mà giới nhân viên nhà nước luôn cho rằng có dân trí thấp, động đất tí mà cũng sợ !?! Hay tôi mắng bọn quan tham trơ trẽn, đám lãnh đạo ngu tối mà lại cao siêu là những tên tổng bí thư, thủ tướng, chủ tịch nước chủ tịch quốc hội, trưởng ban khoa giáo trung ương… với  những kẻ này thì phải chửi, phải lên án kịch liệt, phải đấu tố truy cứu tội ác của chúng – bè lũ dối trá, ác ôn, lạc hậu man rợ, độc tài toàn trị, dối trá xảo quyết nhưng lại rao giảng đạo đức và văn minh, một đảng cướp nhưng lại rao giảng hòa bình và thịnh vượng.  Vì thế tôi nghĩ và khẳng định những người như ông Võ là đáng trách nhất cho hiện trạng suy đồi, nghèo khổ và khó khăn mọi bề của đất nước và đời sống người dân Việt Nam hiện nay.  Giờ ông về hưu lâu rồi thì (hay nên?) ông lại nhận lỗi. Việc làm của ông thực hiện khá lâu đến nỗi gần 1 năm nữa là thập kỷ đã trôi qua. Ông sẽ làm gì để được tha lỗi, để khắc phục những hậu quả đáng sợ vừa là thiệt hại to lớn về vật chất vừa là những hệ lụy danh dự, tinh thần của người dân từ sự kháng cự cái ác điều sai của các ông mà họ phải gánh chịu? Chính ông góp phần vào những điều đau khổ này bằng sự tham gia và những nỗ lực nhiệt tình kỳ lạ không thể chối cãi của ông.  Việc ông nhận lỗi khiến tôi buồn cười và nổi giận nghĩ đến những lời xin lỗi kiểu quan chức cộng sản, mà nổi tiếng nhất là lời xin lỗi của ông Hồ Chí Minh sau vụ cải cách ruộng đất khiến gần nửa triệu người mà đa phần là tinh hoa, tài giỏi của nông thôn miền bắc bị giết chết vô cùng tàn nhẫn, man rợ, thậm chí ông ta còn vặn cái rô bi nê nước mắt cho chảy ra vài giọt tí ti nữa cơ. Thế là xong !  Tất nhiên, mọi sự so sánh đều khập khiễng, nên tôi không so sánh lời xin lỗi của ông Võ với ông Hồ, chỉ là sự liên tưởng nhớ đến. Có thể ông Võ đã học tập và làm theo rất tốt tấm gương đạo đức kiểu Hồ Chí Minh, và vận dụng thành công, khéo léo tinh vi trong vụ việc của mình. Chúc mừng ông! Tiếc là tôi không làm giám khảo cuộc thi học tập và làm theo tấm gương đạo đức kiểu Hồ Chí Minh, nếu không tôi sẽ chấm ông ít nhất là giải nhì!  Kiểu như ông mới là đáng nể. Sau khi phân tích mọi sự để vớt vát chứng minh là mình vẫn đúng vì thời đó kiểu nó phải thế (Hậu quả về sau không cần biết !?!) thì ông chốt lại bằng câu nhận sai và xin lỗi!  Thật hoàn hảo! Thật khéo hết chỗ nói!  Bảo đảm giới quan chức nhà sản sau phen này sẽ đua nhau học tập ông Võ, vì đây là phương án an toàn nhất trong thời buổi hiện đại này, thời buổi mà cái sự về hưu, cái trò xin nghỉ vì lý do sức khỏe, việc gia đình vẫn chưa chắc là màn hạ cánh an toàn cho một kết thúc có hậu cuối cùng. Thời này đã khác quá xa thời cải cách ruộng đất khi mà đám lâu la và cỗ máy bạo lực vũ trang mà đảng tự nhận là của mình, bắt phải phục vụ và tuyệt đối trung thành với đảng, đã thấy rõ cái thứ mà họ phải trung thành và phục vụ ấy chẳng qua là điêu hơn, xảo quyệt hơn, tham nhũng hơn mình, ác hơn họ mà thôi.  Tôi nghĩ ông Võ là người tử tế trong giới quan chứcViệt Nam, đến giờ tôi vẫn không nghĩ khác đi, chỉ thấy thêm một điều là ông quá khôn ngoan. Giá như hồi “vụ Văn Giang” nổ ra, dân chúng, nhà báo, phóng viên chân chính chịu không biết bao nhiêu là gậy gộc, đấm đá của công an và nhân viên nhà nước, máu đã rơi, xương đã gẫy mà ông lên tiếng ngay lúc đó. Hoặc còn hơn thế khi ông vừa mới về hưu ông đã lên tiếng ngay lập tức, hoặc trong sự tưởng tượng mê ly của tôi, ngay khi đương chức ông đã dám nói lên một cách ngay thẳng và mạnh mẽ những điều sai trái mà ông thấy, thì nhiều sự việc đã khác đi.  Ông quá khôn ! Người ta nói cái gì quá cũng không tốt, nhưng ông không cô đơn trong cái sự khôn ấy, vì ngày càng có nhiều người khôn như ông, không khéo nhóm người như ông lại tạo thành một kiểu khôn thời thượng, ngày càng được học tập và làm theo như một trào lưu. Đợi về hưu rồi ta lên tiếng - âu cũng là một nét văn hóa của nhà sản.  Bỗng dưng lại thấy mình ngu! Lẽ ra phải cố, không quen biết thân thiết thì dùng tiền, không tiền thì dùng cái chi chi, vào bằng được một cơ quan nhà nước nào đấy. Sau đó dùng cái đầu – tự thấy là cũng khá thông minh tinh quái, để leo lên một vị trí nào đó “kiếm lắm”. Từ đấy tha hồ mà nghĩ ra đủ trò hành dân, hành doanh nghiệp dù nó đúng hay sai, ăn cho đậm, lương mấy phẩy nhưng nhà lầu xe hơi, du lịch khắp thế giới, con cái du học nước ngoài, thoải mái mua sắm hàng hiệu cho thỏa niềm khát khao tư bản dấu kín bao lâu nay… Rồi đợi ngày về hưu nhà cao cửa rộng, con cái chân trong chân ngoài vững chắc cả thì tha hồ mà đạo mạo ung dung thanh thản như tiên ông, tiên bà. Khi ấy nhận lỗi, nhận sai tí ti lại là hay! Đảng vẫn yêu, mà dân lại mến ! Lê Thị Công Nhân * Báo Pháp luật thành phố Hồ Chí Minh thứ 6, 9.11.2012, page 5 “Giáo sư Đặng Hùng Võ thừa nhận có lỗi”. ** Tựa đề do BBT Thông Tin Đức Quốc đặt.
......

Những hình khắc bí ẩn trên đá ở Sa Pa

(VNC-TH) Gần 90 năm trước, một nhà khoa học gia người Pháp tình cờ phát hiện những hình ảnh khắc bí ẩn trên một số tảng đá trong thung lũng Mường Hoa, nơi cách trung tâm Sa Pa 12 km về phía nam. Bãi đá cổ Sa Pa nằm trong thung lũng Mường Hoa, thuộc địa phận ba xã Hầu Thào, Sử Pan, Tả Van, cách trung tâm Sa Pa 12 km về phía nam. Ở đó, trong một thung lũng có diện tích 8 km2 (dài 4 km, rộng 2 km) có rất nhiều tảng đá nằm lấp trong cây, xen trong cỏ, bên bờ suối, giữa nương rẫy... mang những hình khắc bí ẩn, kỳ lạ. Cách đây gần 90 năm, vào năm 1925, nhà Đông phương học người Pháp gốc Nga là Victor Gouloubev trong một chuyến khảo sát điền dã đã tình cờ phát hiện được một số tảng đá có những hình khắc bí ẩn. Ông đã viết bài giới thiệu trên một số tập san khảo cổ học. Bãi đá cổ Sa Pa được dư luận chú ý đến từ đó. Một đoàn khảo cổ sao chép những hình khắc trên đá ở bãi đá cổ tại Sa Pa, Lào Cai. Ảnh: Kiến thức.   Những hình khắc trên đá đã được phát hiện ở nhiều nơi trên thế giới như quần thể khảo cổ khuỷu sông Boyne (Ireland), Vườn Quốc gia Sereda Capivara (Brazil), đồi Matopo (Zimbabwe), sa mạc Sahara (châu Phi), Chile, Lybi, Mexico, Nam Phi, Italy, Pháp... Giới khoa học tại những nước gần Việt Nam như Ấn Độ, Myanmar, Trung Quốc cũng đã phát hiện được địa điểm có hình khắc trên đá. Ở nước ta, những hình khắc trên đá, trên xương, trên sừng... cũng đã được phát hiện ở một số di chỉ khảo cổ như Gò Hên (Hòa Bình), Đồng Nội (Ninh Bình), Làng Bon, Gò Mun (Phú Thọ). Đặc biệt, gần đây các nhà khoa học đã phát hiện được thêm một số địa điểm có những tảng đá có những hình khắc tương tự như ở Sa Pa và cũng gần Sa Pa. Đó là các địa phương Tả Phìn (Lào Cai), Vị Xuyên (Hà Giang). Tuy nhiên, bãi đá cổ Sa Pa là nơi có nhiều hình khắc nhất và sự phong phú của những hình khắc cũng đạt mức cao nhất. Những tấm bản đồ bằng đá Nhìn lên những hình khắc trên đá ở Sa Pa, người ta thấy một khối lượng khổng lồ, đa dạng và phong phú gồm những hình vuông, hình chữ nhật được nối với nhau bằng những đường đơn. Ở nhiều nơi lại là hình song song liên tục, dày đặc và có những đường cắt ngang. Có hình vẽ lại gợi cho ta mặt bằng của một tòa thành, một mê cung. Sự sắp xếp của chúng trên một tảng đá khiến người xem liên hệ đến một tấm bản đồ. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng đây chính là những tấm bản đồ trên đá. Nếu đây là những tấm bản đồ thì sự phong phú, đa dạng của chúng chẳng kém những tấm bản đồ hiện đại. Nếu ngồi trên máy bay hay leo lên các đỉnh cao nhìn xuống một thung lũng nào đó, người quan sát sẽ thấy các bờ ruộng bậc thang tạo nên một hình ảnh các đường cong song song, dày đặc. Trên các tấm bản đồ bằng đá ở đây cũng có những hình ảnh tương tự như thế. Phải chăng người xưa đã biết đắp bờ theo các đường bình độ (cùng một độ cao như nhau) để giữ nước canh tác và đã biết thể hiện chúng một cách chính xác lên bản đồ? Những đường cắt ngang, những đường đôi lại gợi cho chúng ta hệ thống kênh mương thủy lợi phục vụ cho nông nghiệp. Những hình vuông, hình chữ nhật thể hiện những căn nhà. Các đường bao ngoài căn nhà là tường thành (bằng đất hay đá) bảo vệ căn nhà. Còn các đường đơn nối các căn nhà với nhau thể hiện đường đi (hay lối đi) giữa các ngôi nhà.
......

Công an Hà Nội đã xua quân trấn áp dân oan

Hàng ngày, rất nhiều người dân oan khắp nơi, tập trung ở Hà Nội khiếu kiện trong vô vọng. Một số người còn bị đánh đập hay bắt giữ.     Tin trong ngày Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012 cho hay người đầu tiên bị CA đánh đến ngất xỉu vào trưa ngày, 21/11, là cụ bà Nguyễn Thị Hồng, dân oan Quảng Bình. Người thứ hai là cụ Nguyễn Xuân Hiền, 75 tuổi, một cụ ông trong số hàng chục người từ Ðà Nẵng tới thủ đô Hà Nội khiếu kiện ở trung ương. Nhận được tin báo, cụ Lê Hiền Đức đã nhanh chóng đến can thiệp, đồng thời yêu cầu công an lập biên bản về việc dùng bạo lực xô xát với dân oan. Trong lúc cụ Hiền Đức đang tiếp xúc lăng nghe bà con dân oan phản ánh nỗi oan khuất của mình thì công an và dân phong lại kéo đến đòi giải tán. Cụ Lê Hiền Đức đã bị xô ngã, đầu đập vào vỉa hè. Tưởng cũng nên nhắc lại là cụ Lê Hiền Đức là một người nổi tiếng chống tham nhũng, từng đoạt giải thưởng Liêm chính nhất năm 2007 của tổ chức Minh Bạch quốc tế.   Tính đến hôm nay, đã xảy 5 trường hợp công an dùng bạo lực đối với dân oan khiếu kiện tại Hà Nội. Trước đó, cụ bà dân oan Hà Thị Nhung do công an xô xát đã làm cụ bà ngã xuống chết trong uất ức. Một trường hợp bị công an đánh đập đến mức phải nhập viện là cô Trần Ngọc Anh, dân oan Vũng Tàu. Cô Ngọc Anh nhập viện từ hôm 13/11/2012, hiện sức khỏe vẫn còn đang rất yếu. Với hành động bao che tội ác như trên, phải chăng CA Hà Nội đã 'bật đèn xanh' cho những hành vi trấn áp ngày càng dã man, thô bạo đối với dân oan khiếu kiện, đặc biệt là những dân oan lớn tuổi.  
......

Trung Quốc in đường 'lưỡi bò' trên hộ chiếu

Nhật báo Anh Financial Times (FT) nói Đại sứ quán Việt Nam ở Bắc Kinh xác nhận: "Phía Việt Nam đã biết việc làm này và hai bên đang thảo luận về động tác mới của Trung Quốc, nhưng chưa có kết quả". Quan ngại chính là khi công dân Trung Quốc sử dụng hộ chiếu in hình bản đồ, vẫn được gọi là 'đường lưỡi bò' chiếm phần lớn Biển Đông, ra nước ngoài; nếu các nước sở tại đóng dấu xuất nhập cảnh thì có thể được xem là chấp nhận yêu sách chủ quyền của Trung Quốc hay không. Trong trường hợp không chấp nhận bản đồ chủ quyền này, thì dựa trên lý do nào để từ chối xuấ̉t nhập cảnh đối với người Trung Quốc? Philippines, xưa nay vẫn là quốc gia lớn tiếng chỉ trích Trung Quốc ở Biển Đông nhất, cũng lập tức phản đối một cách mạnh mẽ.   Truyền thông Philippines dẫn lời Ngoại trưởng Albert del Rosario viết trong công hàm ngoại giao gửi tới Bắc Kinh thông qua đường đại sứ quán, rằng Manila "cực lực phản đối việc in hình đường chín đoạn trong hộ chiếu điện tử vì bản đồ này bao gồm các phần lãnh thổ và lãnh hải của Philippines". “Philippines không chấp nhận đường chín đoạn, cho đây là tuyên bố chủ quyền về lãnh hải một cách quá đáng, vi phạm luật pháp quốc tế." Giới quan sát nhanh chóng đưa ra bình luận về động tác mà một số người gọi là 'thâm độc' này của Trung Quốc. Một nhà ngoại giao ở Bắc Kinh, đề nghị giấu tên, nói với tờ FT: "Đây là bước leo thang khá nghiêm trọng vì Trung Quốc đang cấp hàng triệu hộ chiếu mới, và hộ chiếu người lớn nay có thời hạn 10 năm". Trước những hành động trơ trẻn này của Trung Quốc, không chỉ Philippines, Việt Nam, mà ngay cả Đài Loan cũng đã lên tiêng phản đối hộ chiếu mới mà nước này phát cho công dân.   Theo tin AFP cho biết, ngày 23/11, Đài Loan lên tiếng phản đối Trung Quốc, sau khi nước này phát hành hộ chiếu mới có in bản đồ "đường lưỡi bò". "Tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu kêu gọi Trung Quốc không “đơn phương phá vỡ hiện trạng eo biển Đài Loan”, quan chức của ông phát biểu trong một tuyên bố. Tuyên bố này được phía Đài Loan đưa ra là do hộ chiếu điện tử mới của Trung Quốc có in thêm bản đồ có Hồ Nhật Nguyệt và Vách núi Cingshui. Theo tờ Hindustan Times vào hôm nay, 23.11, tòa đại sứ Ấn Độ ở Trung Quốc đã trả đũa bằng cách cấp cho các công dân Trung Quốc thị thực có in hình bản đồ của họ, trong đó mô tả hai khu vực tranh chấp nói trên thuộc lãnh thổ Ấn Độ.
......

Letzte Hoffnung Auswandern

Viele Vietnamesen wollen ihr Land verlassen, schreibt Leser Volker Breck*, der in Vietnam Familie hat. Die Löhne sinken, Bildung ist teuer und es drohen Ernteausfälle. In den vergangenen Jahren gab es in Vietnam einen Wirtschaftsboom – die Saigoner Geschäftsleute und die politischen Kader verdienten viel Geld. Sie investierten es eifrig in Immobilien, Autos und Luxusartikel; Importeure und die heimische Produktion haben profitiert. Nun aber ist die goldene Ära vorbei. Sowohl die Wirtschaftskrise im Westen als auch die Dominanz Chinas bedrängen die Entwicklung vieler Länder Südostasiens. Vietnam streitet mit dem großen Nachbarn China um einige Inselgruppen, wie die Spratly- und Paracel-Inseln, weil in deren Umgebung Erdöl vermutet wird. Erdölimporte werden immer teurer, gleichzeitig nimmt der krisengeplagte Westen weniger Waren ab und die Landesverteidigung bekommt immer höhere Priorität. Anzeige Das hat in Vietnam innenpolitische Folgen: Innerhalb der Kommunistischen Partei Vietnams wird um die Macht gerungen, die Bevölkerung leidet unter Versorgungsmängeln. Der Staat kürzt, wo er kann – die Gehälter von Lehrern sinken und die Schulgebühren überfordern die Landbevölkerung. Hinzukommt, dass Investitionen ausblieben. Besonders betrifft das die Bewässerungssysteme der Reisfelder im Norden und der Mitte Vietnams. Dort ging man davon aus, dass die Industrie den Reisanbau dort bald verdrängen würde. Das ist aber nicht der Fall. Nun steuert das Land auf eine doppelte Katastrophe zu. Erstens gibt es seit der Politik der Öffnung, Doi Moi genannt, Studien- und Schulgebühren. Da der Regierung Geld fehlt, steigen diese Gebühren. Zugleich sinken die Löhne: die staatlichen aufgrund des Sparprogramms, die in den Fabriken wegen der Absatzprobleme. Seit Mitte 2012 kostet der Besuch einer Grundschule 10 Millionen Dong pro Halbjahr (rund 370 Euro). Der Lohn eines Arbeiters in einer Schuhfabrik wurde auf etwa 2 Millionen Dong im Monat gekürzt. Seither gehen immer weniger Kinder zur Schule, denn Arbeiter und Bauern können sich das Schulgeld nicht mehr leisten. Analphabetismus nimmt zu. Zweitens zerstört die Vernachlässigung der Bewässerungssysteme einen Teil der jungen Reispflanzen. Im Jahr 2013 muss die Bevölkerung Vietnams mit einem deutlichen Ernteeinbruch rechnen. In Nord- und Mittelvietnam könnte es sogar zu Hungersnöten kommen. Es gibt zahlreiche Kritiker des Systems wie Paulus Le Son, To Phong Tan oder Le Quoc Quan. Viele von ihnen sitzen allerdings im Gefängnis oder müssen mit Überfällen von Unbekannten rechnen. In der jüngeren Generation macht sich Fatalismus breit. Wer kann, versucht ins Ausland zu kommen. *Der Artikel wurde unter einem Pseudonym veröffentlicht. Der volle Name des Autors ist der Redaktion bekannt. http://www.zeit.de/politik/2012-10/leserartikel-vietnam
......

Đường lưỡi bò và chiếc lưỡi của những con bò

 Nguyễn Minh Triết đang nói về phân hóa nội bộ Obama(!) Vị thế Việt Nam và đường lưỡi bò Còn nhớ, trong một buổi gặp Việt kiều, chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói: “Ngay tại Đại hội Đồng LHQ vừa rồi mình lên tiếng mạnh mẽ phê phán cấm vận Cuba. Ngoài ý kiến chung, tôi còn thêm một ý kiến tôi hoan nghênh ông Obama. Ổng tuyên bố là ổng sẽ đóng cửa nhà tù Guantanamô mà… Tôi nói mà tôi thấy ổng cũng nhìn chăm chú lắm a, cũng lắng nghe. Như thế là mình vừa động viên, vừa phân hóa nội bộ của ổng. Như vậy, cái vai trò cái vị trí của mình giờ cũng ngang hàng với người ta, nói năng cũng đúng mức, đàng goàng”.  Ông chủ tịch nước nói vậy là hơi khiêm tốn về vị thế của đất nước ta cũng như của chính phủ ta khi chỉ nói rằng “cái vai trò cái vị trí của mình giờ cũng ngang hàng với người ta”. Cái vai trò và vị trí Việt nam giờ lên cao, cao đến đâu chắc chỉ cần nhìn qua những hành động của nhà nước ta cũng đủ chứng minh. Rất cụ thể và rất nhiều. Nhưng không cần lấy những ví dụ xa xôi, chỉ lấy vài ví dụ nóng bỏng nhất, gần đây nhất cho dễ thấy và dễ hiểu.   Những vụ xâm lấn biển đảo của Tổ Quốc đã không còn là những lời đe dọa suông, mà là những hành động hết sức cụ thể, liên tục và có hệ thống đối với Hoàng Sa, rồi bây giờ là Trường Sa. Tương tự như vậy, bàn tay bành trướng của Bắc Kinh cũng vươn ra đến tận Philippine, Ấn Độ, Nhật Bản, Nam Hàn… Song hai cách xử sự khác hẳn nhau. Chứng tỏ vị thế đất nước ta hơn hẳn các nước cùng bị nạn xâm lược.   Khi , Trung Cộng thành lập Thành phố ngay trên đất của ta, “đàng goàng” đưa quân đội chiếm đóng trái phép ngay trên đất nước ta, người người phẫn nộ, dân biểu tình ôn hòa chống lại, thì nhà nước cho dập tan, bắt bớ vào tù hoặc ít nhất là vào trại phục hồi nhân phẩm, báo chí bôi nhọ đủ trò bẩn thỉu. Đích thị bọn yêu nước là bọn phản động vì mọi vấn đề “đã có đảng và nhà nước lo”. Trong khi đó, ở Philppines thì bọn "đảng và nhà nước" không chịu lo, lại còn tổ chức cho dân biểu tình phản đối. Nói về cách giải quyết, thì đảng và nhà nước ta hơn hẳn đảng và nhà nước Philippines một bậc. Đảng và nhà nước Việt Nam lấy "16 chữ vàng và 4 tốt" làm trọng, còn lãnh thổ, đất đai chỉ là chuyện “con sâu cái lá” – nói theo cách của cán bộ Công an nói về nạn mãi lộ, tham nhũng của cảnh sát giao thông. Còn Philippines thì chẳng cần chữ vàng và một tốt nào, sẵn sàng liên kết với Mỹ, động viên nhân dân chiến đấu chống kẻ thù xâm lược.   Philippines biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Do vậy mà kết quả là gì? Dù Hiến pháp quy định rõ “Đất đai là sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý”, nhưng nhà nước chỉ lo quản lý đất đai của dân bao đời gây dựng, đất nhà thờ, thánh thất, tu viện để làm dự án, để chia chác là nhanh. Còn Hoàng Sa, Trường Sa Lãnh thổ ta dần dần được anh bạn vàng quản lý hộ. Cũng không sao, lý do là vì ngay Chủ tịch Quốc hội http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/450093/Chu-tich-Quoc-hoi-Nguyen-Sinh-..." target="_blank">Nguyễn Sinh Hùng đã nói: “Ta và Trung Quốc cần hòa bình, hữu nghị, hợp tác, đoàn kết để hai dân tộc cùng tiến lên chủ nghĩa xã hội”. Quốc hội thì thế, còn ông Tổng bí thư Đảng CS thì: “Biển Đông không có gì mới”. Mà không có gì mới thật, cũng là anh bạn cũ, cũng là việc xâm lược như cũ, cùng là nạn nhân là ngư dân Việt Nam như cũ, nên chẳng có gì phải bàn. Còn anh Philippines thì sao, hẳn là họ không có sự lãnh đạo sáng suốt nên không nhìn thấy cái CNXH mà đi lên. Vì vậy, dù nước họ nghèo, bão tố thiên tai triền miên, thì họ vẫn quyết tâm “còn bát gạo cũng thổi nốt” để bảo vệ lãnh thổ. Kết quả là gì: Trung Quốc không dễ dàng gì bắt nạt người dânPhilippines qua vụ bãi cạn vừa qua.   Đàn áp biểu tình yêu nước ở Hà Nội Vài hôm nay, Trung Cộng hung hăng đi thêm một bước mới trong âm mưu bành trướng ra các nước láng giềng bằng cách in lên hộ chiếu cái bản đồ phản ánh tham vọng của họ. Trong đó có đường lưỡi bò chiếm hơn 80% Biển Đông và vùng lãnh thổ tranh chấp với Ấn Độ.   Ngay lập tức, các nước lên tiếng mạnh mẽ. Ấn Độ lập www.thanhnien.com.vn/pages/20121123/an-do-tra-dua-vu-ho-chieu-trung-quoc...">http://www.thanhnien.com.vn/pages/20121123/an-do-tra-dua-vu-ho-chieu-tru..." target="_blank">tức trả đũa bằng hình thức như sau: “Theo tờ Hindustan Times vào hôm nay, 23.11, tòa đại sứ Ấn Độ ở Trung Quốc đã trả đũa bằng cách cấp cho các công dân Trung Quốc thị thực có in hình bản đồ của họ, trong đó mô tả hai www.thanhnien.com.vn/pages/20120710/bao-dong-nguy-co-chien-tranh-trung-a...">http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120710/bao-dong-nguy-co-chien-tranh-..." target="_blank">khu vực tranh chấp nói trên thuộc lãnh thổ Ấn Độ”. Còn Philippines thì “Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Philippines Raul Hernandez cũng tuyên bố nước này sẽ không thừa nhận bất cứ công dân Trung Quốc nào sử dụng hộ chiếu có bản đồ “đường lưỡi bò”.   Còn ở ta, truyền thống xưa nay khi có việc lãnh thổ bị xâm lược bởi , Trung Cộng thì động tác duy nhất là Người phát ngôn kéo lại cái băng rè mà mỗi người dân Việt Nam đều đã nghe đến thuộc lòng “Việt Nam có đủ cơ sở pháp lý…”. Cao hơn, căng thẳng hơn, nóng bỏng hơn thì “Giao thiệp” với Đại sứ quán Trung Cộng. Chấm hết.   Thậm chí lần này, người phát ngôn cũng im như thóc, chỉ đến khi Phóng viên hỏi về cái Hộ chiếu lạ của Trung Cộng, thì ông ta mới trả lời rằng là Việt Nam phản đối và gặp gỡ, trao công hàm. Ông ta coi như đây là một việc thường ngày, bình thường như ăn cơm xong phải uống nước vậy. Nếu như cái lão phóng viên nào đó không tọc mạch mà hỏi chuyện này, thì cả nước cũng cứ vậy mà cung kính cái hộ chiếu của anh Tàu lạ mà thôi?   Có thể là vị thế Việt Nam quá cao, nên chỉ cần ông Phát ngôn trả lời một phóng viên như vậy mà không thèm làm gì hơn thì bọn bành trướng bá quyền Trung Cộng đã vãi đái ra quần mà cuốn gói chăng? Cứ xem thực tế thì biết.  Và cái lưỡi của những con bò Đường lưỡi bò Bắc Kinh Hình dáng đường 9 khúc mà Bắc Kinh cố vẽ ra nhằm cướp Biển Đông được gọi là đường lưỡi bò. Có lẽ vì nó giống cái lưỡi con bò. Song thật ngẫu nhiên và ý nghĩa, vì lưỡi bò là cái lưỡi tham lam, thấy ngon là vơ vào, ăn được là ăn bất chấp chính nghĩa hay phi nghĩa, nếu ai đã từng chăn bò sẽ hiểu điều này. Và cũng thật đúng với việc nhà cầm quyền Bắc Kinh bất chấp lẽ phải chứng cứ và luật pháp để dùng sức mạnh phục vụ lòng tham vô đáy của mình bất chấp dư luận quốc tế hay sự thật lịch sử, pháp lý.   Điều đó cũng có thể hiểu được, dù sao thì họ cũng vì lợi ích của đất nước họ. Song có những cái lưỡi bò ngay trong nước ta, phục vụ lợi ích của bọn giặc mới là đáng nói và đáng phỉ nhổ. Khi những người dân xuống đường vì lòng yêu nước, những kẻ thông đồng với giặc đã gân cổ gào trên báo đảng rằng như vậy là phá hoại chính sách đối ngoại của đảng và nhà nước, là gây rối trật tự công cộng, là xuyên tạc tình hữu nghị Việt – Trung… ngoài ra còn bịa đặt rằng những người biểu tình nhận tiền của thế lực thù địch để phá hoại đất nước. Mục đích là để phụ họa và lấp liếm hành động của nhà cầm quyền Hà Nội đã làm đối với tấm lòng yêu nước của nhân dân.   Thậm chí, những người có học hàm, học vị hẳn hoi (hẳn hoi ở đây theo nghĩa là có chứng nhận, còn thực chất thế nào thì chỉ có họ và những người bán bằng mới biết) cố sức bêu riếu, đặt điều nói xấu, dạy dỗ nhân dân, ngăn cản lòng yêu nước của họ. Thực chất là nối giáo cho giặc, rước voi giày mả tổ. Điển hình cho những hành động này là tờ Hà Nội mới với các tác giả như http://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2011/08/24/th%C6%B0-ng%E1%BB%8F..." target="_blank">Vũ Duy Thông, hoặc Đài http://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2012/08/08/sp_khoncung/" target="_blank">phát thanh – Truyền hình Hà Nội…   Rồi ngay việc hôm nay, khi phát hiện Trung Quốc đã vẽ hình lưỡi bò trên hộ chiếu, nhằm khi công dân Trung Quốc nhập cảnh vào Việt Nam và được đóng dấu vào đó, sẽ là bằng chứng rằng Việt Nam đã công nhận đường lưỡi bò của Trung Quốc. Ngoài ra, nó còn nhằm khắc sâu vào đầu mỗi người dân Trung Quốc ý đồ xâm lược và bành trướng lâu dài đối với đất nước ta. Với sự việc nghiêm trọng này, nhà nước Việt Nam sẽ làm gì ngoài một câu trả lời qua chuyện của người phát ngôn Bộ Ngoại giao? Hay tất cả cũng sẽ qua, chỉ vì “Về vấn đề Biển Đông http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2011/10/hoi-dam-cap-cao-viet-trung-tai-..." target="_blank">không phải là toàn cục trong quan hệ Việt – Trung” như Nguyễn Phú Trọng đã khẳng đinh với Hồ Cẩm Đào, mà vấn đề toàn cục là ở chỗ http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/450093/Chu-tich-Quoc-hoi-Nguyen-Sinh-..." target="_blank">cùng tiến lên CNXH mới là quan trọng?   Một người dân khi nghe câu này, bỗng nhiên nổi khùng: Có thể, với hai cái đảng cộng sản của hai ông, thì tiến lên CNXH, CNCS hay cái gì đó các ông tưởng tượng ra mới là mục đích, mới là toàn cục. Còn với người dân Việt Nam chúng tao, thì nếu mất biển, mất đảo, thì chỉ còn toàn cục… cứt.   Lại phụ họa với luận điệu toàn cục với toàn hòn, một số báo chí lên tiếng theo nhiều kiểu khác nhau sau một thời gian dài cấm khẩu về chuyện biển đảo của đất nước. Trong đó không thiếu những “lưỡi bò” trên báo chí Việt Nam.   Tờ Tuần Việt Nam mới đây đăng bài viết www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/tuanvietnam.vietnamnet.vn/Bien-Dong-...">http://www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/tuanvietnam.vietnamnet.vn/Bie..." target="_blank">“Biển Đông: Chuẩn bị kỹ để chắc thắng” của Huỳnh Phan, phỏng vấn một người lạ hoắc tên là “nhà nghiên cứu Việt Long”. Chẳng biết cái “nhà nghiên cứu” này chui từ đâu ra, nghiên cứu được những gì, nhưng ông đưa lên mặt báo một mớ bùng nhùng rằng là pháp lý, lịch sử, rằng là “nếu cuốn sách “Toàn tập Thiên nam Thư chí lộ Đồ thư” của Đỗ Bá, chẳng hạn, là một cuốn sách tốt. Nếu là vua sai cụ viết thì giá trị pháp lý khác hẳn so với quan tỉnh”. Nhưng chính ông cũng không khẳng định cuốn sách đó ai sai ông Đỗ Bá viết ra? Hoặc “tuy đúng là đội Hoàng Sa, đội Trường Sa do Nhà nước lập ra, nhưng vẫn phải tìm những bằng chứng cụ thể hơn về phạm vi hoạt động của những đội này. Hoặc họ đã ra tới những hòn đảo đến tận Philippines chưa?”… Vậy mà nhà nghiên cứu này cũng không chỉ ra được ông đã nghiên cứu được đội đó đi đến đâu? Hay ông đã nghiên cứu được rằng Đội Hoàng Sa và đội Trường Sa thậm chí vẫn chưa đến khu vực Boxit Tây Nguyên nên chủ quyền Việt Nam ở nơi đó cũng cần xét lại?   Rốt cuộc, cả bài báo của cái gọi là “nhà nghiên cứu Việt Long” không có chút giá trị nghiên cứu nào, mà chỉ có một ý rất rõ là “có ai dám đảm bảo rằng sự chia rẽ đó sẽ không bị lợi dụng?” và  “chúng ta nên học cách ứng xử của Đài Loan với Trung Quốc. Họ không bao giờ công kích nhau cả, thậm chí còn hỗ trợ nhau vì lợi ích chung của dân tộc Trung Hoa”. Câu này nghe quen quen như câu  http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/450093/Chu-tich-Quoc-hoi-Nguyen-Sinh-..." target="_blank">”Ta và Trung Quốc cần hòa bình, hữu nghị, hợp tác, đoàn kết để hai dân tộc cùng tiến lên chủ nghĩa xã hội”.   Đọc những dòng này, người ta nghĩ rằng ông ta có thể là một nhà nghiên cứu, nhưng là của Trung Cộng như Vương Hàn Lĩnh, kẻ đã ngạo mạn nói rằng “cho đến năm 1885, Việt Nam vẫn là thuộc quốc của Trung Quốc”. Do vậy ông khuyên Việt Nam học tập Đài Loan, một vùng lãnh thổ mà đến nay nhà nước Việt Nam vẫn công nhận là của Trung Cộng. Và cũng có lẽ đến khi nào Việt Nam trở thành Đài Loan thứ 2 thuộc Trung Cộng, thì ông sẽ hài lòng.   Trang thông tin Thông tấn xã Việt Nam rất hài hước khi trích dẫn một sự quan ngại của một nhà ngoại giao giấu tên rằng: “sự kiện trên là hết sức nghiêm trọng vì nếu sau này Bắc Kinh thay đổi ý kiến, họ sẽ mất rất nhiều công sức để thu hồi hàng triệu hộ chiếu như vây”. Thì ra, vấn đề lãnh thổ bị chiếm đoạt công khai chưa đáng quan ngại bằng việc ông anh Trung Cộng phải mất công sức khi thu hồi nếu họ thay đổi ý kiến.   Xin thưa là đừng mơ kẻ cướp thay đổi ý kiến, nếu Việt Nam vẫn chỉ phản đối bằng một câu trả lời chiếu lệ của Người phát ngôn và những hành động trấn áp người yêu nước. Cũng do vậy, TTXVN đừng phải lo Trung Cộng mất nhiều công sức sau này. May chăng, họ chỉ sẽ mất nhiều công sức khi người dân Việt Nam cũng như các nước bị xâm lược cùng đứng lên mà thôi. Và lưỡi những con bò nội địa   Những tờ báo ca ngợi tướng Tàu đã gây tang thương cho dân tộc ta trên biên giới 1979, những bài báo lăng nhục, bịa đặt kết tội người yêu nước như Hà Nội mới, http://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2012/08/08/sp_khoncung/" target="_blank">Đài Truyền hình Hà Nội… những lời lẽ của ông Việt Long nào đó, thực chất là cái lưỡi của những con bò.   Tinh thần dân tộc và yêu nước của người dân Việt Nam từ xa xưa luôn luôn mạnh mẽ. Song những cuộc chiến chỉ là sự bất đắc dĩ khi bị dồn đến bước đường cùng của sự sống còn của cả dân tộc thì bùng lên giành lấy cơ hội tồn tại. Nhưng những cuộc chiến bằng vũ lực, bằng quân đội, một cách rõ ràng, còn đỡ nguy hiểm hơn cuộc chiến tranh mềm mại bằng 16 chữ vàng và 4 tốt, bằng tình đồng chí anh em môi hở răng lạnh, bằng tinh thần quốc tế cộng sản… Rốt cuộc là lãnh thổ teo dần, sinh mệnh đất nước ngàn cân treo đầu sợi tóc.   Và ở đó, nguy hiểm nhất lại là lưỡi những con bò ngay trong đất nước Việt Nam.  Ngày 23/11/2012 J.B Nguyễn Hữu Vinh   nguồn: http://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2012/11/24/luoibo_luoiconbo/" target="_blank">http://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2012/11/24/luoibo_luoiconbo/  
......

Hugo Boss Preisträger 2012 ist Danh Vo

Danh Vo, 2009, anlässlich der Nominierungsausstellung zum Preis der Nationalgalerie für junge Kunst, Berlin   Aus der Reihe der nominierten Künstler Trisha Donnelly (USA), Rashid Johnson (USA), www.art-in.de/incmeldung.php?id=2166">http://www.art-in.de/incmeldung.php?id=2166" target="_blank" title=" Monika Sosnowska K21">Monika Sosnowska (Polen), Tris Vonna-Michell (UK) und Qiu Zhijie (China) wählte die Jury zum Danh Vo (Vietnam) zum diesjährigen Preisträger. Der mit 100.000 Dollar dotierte und alle zwei Jahre verliehene www.art-in.de/suche.php?q=HUGO%20BOSS%20PRIZE">http://www.art-in.de/suche.php?q=HUGO%20BOSS%20PRIZE" target="_blank">HUGO BOSS PRIZE wird seit 1996 vergeben. Er gilt als einer der renommiertesten Kunstpreise und wird von der Solomon R. Guggenheim Foundation verwaltet. Zur Jury 2012 gehörten, unter dem Vorsitz von Nancy Spector, Chefkuratorin an der Solomon R. Guggenheim Foundation, Magali Arriola, Curator, Colección Jumex, Ecatepec de Morelos, Mexico; Suzanne Cotter, Curator, Abu Dhabi Projekt, Solomon R. Guggenheim Foundation; Kate Fowle, Executive Director, Independent Curators International, New York; Nat Trotman, Associate Curator, Solomon R. Guggenheim Museum; and Theodora Vischer, Senior Curator at Large, Fondation Beyeler, Basel. Der Preisträger Danh Vo wurde 1975 auf der Insel Phu Quoc in Vietnam geboren. Als er mit seiner Familie versuchte, in einem selbst gebauten Boot von dort aus zu flüchten, wurden sie von einem dänischen Frachtschiff gerettet und nach Dänemark gebracht. Seit 2003 lebt der Künstler in Berlin. Biografisches verknüpft mit Geo­grafie, Politik, Geschichte und Kunst spielt eine wesentliche Rolle in Danh Vos Installationen aus Dokumenten, Fotos und Aneignungen von Arbeiten anderer Künstler. Dabei führt seine konzeptuelle Strategie und sein Spiel mit parallelen Welten immer wieder auf Fragen nach Identität, Tradition und Gegenwart zurück. - www.art-in.de/biografie.php?id=773&-Danh-Vo">http://www.art-in.de/biografie.php?id=773&-Danh-Vo" target="_blank" title="Danh Vo Biografie">weitere biografische Informationen - Zwischen 2007 und 2011 beschäftigen sich zahlreiche unserer Videos mit Danh Vo, www.art-in.de/incmeldung.php?id=1534&Video">http://www.art-in.de/incmeldung.php?id=1534&Video" target="_blank">blueorange 2007 und www.art-in-berlin.de/incbmeldvideo.php?id=1912">http://www.art-in-berlin.de/incbmeldvideo.php?id=1912" target="_blank">Video: Danh Vo über seine Arbeit auf der Berlin Biennale Seit der ersten Verleihung im Jahr 1996 sind der Amerikaner www.art-in.de/biografie.php?id=532&-Matthew-Barney">http://www.art-in.de/biografie.php?id=532&-Matthew-Barney" target="_blank" title="Matthew Barney Biografie">Matthew Barney, der Schotte www.art-in.de/biografie.php?id=771&-Douglas-Gordon">http://www.art-in.de/biografie.php?id=771&-Douglas-Gordon" target="_blank" title="Douglas Gordon Biografie">Douglas Gordon, die slowenische Künstlerin Marjetica Potrc, der Franzose Pierre Huyghe, der aus Thailand stammende Künstler Rirkrit Tiravanija, die britische Künstlerin Tacita Dean, die palästinensische Künstlerin Emily Jacir und Hans-Peter Feldmann aus Deutschland ausgezeichnet worden.www.hugoboss-prize.com">http://www.hugoboss-prize.com" target="_blank">hugoboss-prize.com.www.art-in.de/incmeldung.php?id=2851&-Hugo-Boss-Preistraeger-2012-ist-Da...">http://www.art-in.de/incmeldung.php?id=2851&-Hugo-Boss-Preistraeger-2012..." target="_blank">www.art-in.de/incmeldung.php?id=2851&-Hugo-Boss-Preistraeger-2012-ist-Da...">http://www.art-in.de/incmeldung.php?id=2851&-Hugo-Boss-Preistraeger-2012...
......

Haftungsausschluss

1. Inhalt thongtinducquoc.de übernimmt keinerlei Gewähr für die Aktualität, Korrektheit, Vollständigkeit oder Qualität der bereitgestellten Informationenund Materialien. Dies bezieht sich auf jegliche materielle und immaterielle Schäden, die durch die Nutzung der vom thongtinducquoc.de auf ihrer Webseite bereitgestellten Informationen und Materialien verursacht wurden. Alle Angebote sind freibleibend und unverbindlich. thongtinducquoc.de behält es sich ausdrücklich vor, Teile der Seiten oder das gesamte Angebot ohne gesonderte Ankündigung zu verändern, zu ergänzen, zu löschen oder die Veröffentlichung zeitweise oder endgültig einzustellen. 2. Verweise und Links thongtinducquoc.de hat keinen Einfluss auf die Gestaltung und die Inhalte fremder Materialien, auf die von ihrer Webseite aus direkt oder indirekt verwiesen wird. Daher distanziert sich thongtinducquoc.de ausdrücklich von solchen Materialien und lehnt hierfür eine Haftung ab Diese Feststellung gilt für alle innerhalb des eigenen Internetangebotes gesetzten Links und Verweise sowie für Fremdeinträge in vom thongtinducquoc.de eingerichteten Gästebüchern, Diskussionsforen und Mailinglisten. Für illegale, fehlerhafte oder unvollständige Inhalte und insbesondere für Schäden, die aus der Nutzung oder Nichtnutzung solcherart dargebotener Informationen entstehen, haftet allein der Anbieter der Seite, auf welche verwiesen wurde, nicht derjenige, der über Links auf die jeweilige Veröffentlichung lediglich verweist. 3. Urheber- und Kennzeichenrecht thongtinducquoc.de ist bestrebt, in allen Publikationen die Urheberrechte der verwendeten Inhalte zu beachten. Alle innerhalb des Internetangebotes genannten und ggf. durch Dritte geschützten Marken- und Warenzeichen unterliegen uneingeschränkt den Bestimmungen des jeweils gültigen Kennzeichenrechts und den Besitzrechten der jeweiligen eingetragenen Eigentümer. Das Layout der Webseite, der benutzten Diagramme, Bilder und Logos sowie die Sammlung einzelner Beiträge sind urheberrechtlich geschützt. Eine Vervielfältigung oder Nutzung von Objekten, wie z.B. Diagrammen, Bildern oder Texten, in anderen elektronischen oder gedruckten Veröffentlichungen ist ohne vorherige Zustimmung des thongtinducquoc.de nicht erlaubt. 4. Datenschutz Sofern innerhalb des Internetangebotes die Möglichkeit zur Eingabe persönlicher oder geschäftlicher Daten (Emailadressen, Namen, Anschriften) besteht, so erfolgt die Eingabe dieser Daten seitens des Nutzers auf ausdrücklich freiwilliger Basis. Eine Weitergabe der Daten an Dritte erfolgt nicht. 5. Rechtswirksamkeit dieses Haftungsausschlusses Dieser Haftungsausschluss ist als Teil des Internetangebotes zu betrachten, von dem aus auf diese Seite verwiesen wurde. Sofern Teile oder einzelne Formulierungen dieses Textes der geltenden Rechtslage nicht, nicht mehr oder nicht vollständig entsprechen sollten, bleiben die übrigen Teile dieses Dokumentes in ihrem Inhalt und ihrer Gültigkeit davon unberührt.  
......

Thư mời tham gia chiến dịch “Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói”

Ngày 21 tháng 11, 2012 Thư mời tham gia chiến dịch “Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói” Kính gởi Quý Hội Đoàn, Chính Đảng, Cơ Quan Truyền Thông, và Cộng Đồng Người Việt ở khắp nơi v/v: Phong trào vận động nhân quyền cho Việt Nam: Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói Kính thưa quý vị, Thời gian gần đây nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam liên tục gia tăng đàn áp, bắt bớ, giam cầm và xử án bất công tất cả những ai tranh đấu cho sự toàn vẹn lãnh thổ, cho những quyền căn bản của con người là quyền được tự do và được đối xử công bằng. Điển hình là những bản án phi lý, bất nhân coi thường dư luận đối với các blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Saigon và những thanh niên Công Giáo, Tin Lành tại miền Trung Việt Nam cũng như hai nhạc sĩ trẻ yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình ở Sài Gòn. Đài SBTN cùng với một số cộng đồng, hội đoàn, chính đảng, và cơ quan truyền thông, nhân ngày QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN 10 THÁNG 12 sắp tới, quyết định phát động phong trào vận động “NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM” để phản đối các bản án nói trên, đồng thời đòi hỏi nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam phải tôn trọng những quyền căn bản của người dân, được công nhận trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mà Việt Nam đã ký kết. Cuộc vận động kéo dài 2 tháng, bắt đầu từ ngày 15 tháng 10 năm 2012 đến hết ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10 tháng 12 năm 2012. Tính đến nay, 19/11/2012, đã có 84 tổ chức chính trị, cựu quân nhân, các đoàn thể thanh niên, các cơ quan truyền thông báo chí, và cộng đồng người Việt ở khắp nơi ghi tên tham gia phong trào “Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói”. (Danh sách được cập nhật đính kèm.) Trong thời gian một tháng vừa qua, với nỗ lực không ngừng nghỉ của các tổ chức này, nhất là các đoàn thể thanh niên khắp nơi trên thế giới, chúng ta đã thu được trên 96,000 chữ ký. Trong số đó có trên 4,000 chữ ký của đồng bào trong nước. Đây là một thành quả vô cùng khích lệ cho chiến dịch. Thành quả này nói lên sự keo sơn gắn bó của đồng bào trong ngoài nước, tình đoàn kết không gì lay chuyển của các tổ chức Chính Trị - Dân Sự - Tôn Giáo và Tuổi Trẻ vì một mục đích chung: Nhân Quyền cho Việt Nam. Trong tinh thần cùng nhau nỗ lực đưa cuộc vận động qua tháng thứ hai, đạt và vượt qua con số chỉ tiêu 100,000 chữ ký, chúng tôi trân trọng kính mời tất cả các đoàn thể, hội đoàn chưa ghi tên tham gia hãy cùng chúng tôi góp một bàn tay vận động, quảng bá cho chiến dịch mau đi đến thành công. Chúng tôi tha thiết kêu gọi sự hợp tác của tất cả các Quý Hội Đoàn, Chính Đảng, Cơ Quan Truyền Thông, và Cộng Đồng khắp nơi cùng tham gia đông đảo vào cuộc tranh đấu chung. Mọi chi tiết xin liên lạc SBTN điện thoại số 714.989.6117 hoặc email: trucho@sbtn.tv Trân trọng, SBTN thay mặt BTC * Danh sách các hội đoàn tham gia vào phong trào vận động nhân quyền "Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói" tính đến 20/11/2012: 1 - Human Rights For Vietnam PAC2 - Đảng Dân Chủ Nhân Dân3 - Đảng Việt Tân4 - Đài Truyền Hình SBTN5 - Đài Truyền Hình SET6 - Đài Truyền Hình VHN7 - Trung Tâm Băng Nhạc Asia8 - Đài Radio Bolsa9 - Đài Radio San Jose10 - Đài Radio Tiếng Nước Tôi tại Hoa Kỳ: San Diego, Sacramento, Atlanta, Austin, Kansas City, Boston, Phoenix11 - Đài Radio Tiếng Nước Tôi tại Úc Đại Lợi: Adelaide, Melbourne, Brisbane, Sydney12 - Báo Viet Times Atlanta13 - Báo Viet Times Toronto14 - Đại Đạo Thanh Niên Cao Đài (Nam Cali)15 - Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu (Nam Cali)16 - Đoàn Thanh Niên Phật Giáo Hòa Hảo (Nam Cali)17 - Đoàn Thanh Thiếu Niên Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam18 - Gia Đình Phật Tử Điều Ngự19 - Gia Đình Phật Tử Miền Quảng Đức - Miền Tây Nam Hoa Kỳ20 - Liên Hội Học Sinh Trung Học Việt Nam (Vietnamese American High Schools Alliance)21 - Thanh Niên Tin Lành Lutheran22 - Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Miền Nam California23 - Văn Phòng Giới Trẻ Công Giáo - Giáo Phận Orange24 - Liên Hội Cựu Chiến sĩ VNCH Nam Cali25 - Liên Hội Võ Bị Đà Lạt26 - Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Colorado27 - Hội Phụ Nữ Việt Nam Colorado28 - Liên Hội Người Việt Canada29 - Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ30 - Cộng Đồng Người Việt Tiểu Bang Arizona31 - Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tiểu Bang Washington32 - Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Thành Phố Philadelphia33 - Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tiểu Bang Georgia34 - Cộng Đồng Việt Nam Tiểu Bang Georgia35 - Cộng Đồng Việt Nam Tiểu Bang Michigan 36 - Cộng Đồng Việt Nam Tiểu Bang Ohio 37 - Nguyệt San Thương Mại 38 - Lực Lượng Sĩ Quan Thủ Đức39 - Quân Lực VNCH Bắc Cali 40 - Hội H.O41 - Đại Việt Cách Mạng Đảng42 - Việt Nam Quốc Dân Đảng43 - Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam tại Colorado 44 - Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam - Giáo Phận Orange County 45 - Đài Phát Thanh Việt Ngữ TNT - VietMedia tại Đan Mạch 46 - Nhóm Trẻ Sóng Việt 47 - Hội Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Đức - New South Wales48 - Ban Hợp Ca Mây Bốn Phương 49 - Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu 50 - Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Úc Châu 51 - Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Liên Bang Úc Châu52 - Hậu Duệ VNCH - New South Wales53 - Khối 1706 Yểm Trợ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam54 - Đài Phát Thanh Việt Nam Sydney Radio 55 - Hội Cao Niên Canterburry56 - Hội Thương Phế Binh Quân Lực VNCH - New South Wales57 - Đài Truyền Hình Tuổi Trẻ Hải Ngoại BYN58 - Đài Truyền Hình Saigon TV59 - Đài Truyền Hình Global TV60 - Liên Đoàn Cử Tri Người Mỹ Gốc Việt tại Houston61 - Trung Tâm Điều Hợp Canada Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại 62 - Liên Hội Sinh Viên Việt Nam Bắc Mỹ (UNAVSA)63 - Radio Đáp Lời Sông Núi64 - Lực Lượng Dân Chủ Cứu Nguy Tổ Quốc65 - Truyền Thông Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam66 - Radio Sài Gòn Dallas67 - Uỷ Ban Yểm trợ Nhân Quyền, Dân Chủ VN tại Illinois68 - Nguyệt San Ngày Mới Illinois69 - Vovinam - Việt Võ Đạo Úc Châu70 - Tổng Hội Sinh Viên Tiểu Bang Victoria71 - Cộng Đồng Người Việt Tự Do Tiểu Bang Queensland72 - Ủy Ban Yễm Trợ Công Cuộc Đấu Tranh Tự Do Dân Chủ tại Việt Nam73 - Đoàn Thanh Thiếu Niên Cư An Tư Nguy74 - Khối 8406 - New South Wales75 - Tuần Báo SS76 - Hội Thanh Thiếu Niên Viêt Nam Paris77 - Diễn Đàn Hội Luận Phỏng Vấn Hiện Tình VN thuộc hệ thống PALTALK78 - Tổng Hội Sinh Viên Tiểu Bang Victoria79 - Hội Sinh Viên Trường Đại Học Melbourne80 - Hội Sinh Viên Trường Đại Học Monash81 - Nationwide Việt HD Radio82 - Đài Tiếng Nước Tôi Vancouver83 - Hội Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Vancouver84 - Ủy Ban Điều Hợp Công Tác Đấu Tranh của CĐNV tại Đức85- Ủy Ban Thụy Sĩ Viêt Nam – COSUNAM (Thụy Sĩ)
......

Đất Sông Tranh 2 lại rung chấn

Rạng sáng ngày (19.11), khu vực thuỷ điện Sông Tranh 2 tiếp tục ghi nhận các đợt rung chấn và những tiếng nổ lốp bốp phát ra từ lòng đất.   Ngay sau trận động đất vào chiều 15.11 có cường độ 4,7 richter, lớn nhất kể từ khi thủy điện Sông Tranh 2 tích nước, Viện Vật lý địa cầu đã lắp đặt nốt 2 trạm quan trắc tại khu vực này, trước đó 3 trạm quan trắc cũng đã được lắp đặt xong. Khi Bộ trưởng Trịnh Đình Dũng cùng đoàn chuyên gia của Viện Vật lý địa cầu rời khỏi Bắc Trà My sau khi tham quan, thì “lòng đất” lại nổi cơn rung nhẹ với những tiếng nổ lốp bốp xảy ra rạng sáng ngày (19.11), khiến người dân Bắc Trà My lại một đêm không dám ngủ trong nhà. Ông Nguyễn Hữu Trung - Chủ tịch UBND xã Trà Tân cho hay: "Bà con nói ở ngoài nhà cho an toàn". Trong 5 trạm quan trắc đã được lắp đặt. Một trạm đặt ở xã Trà Đốc thì lại bị “mất” intenet, bốn trạm còn lại đang chờ... kết nối với Hà Nội nên động đất ở khu vực này đã không đo được. Các trạm quan trắc ở xa thì không đo được những trận động đất có cường độ nhỏ. Trận động đất vào chiều 15.11, chỉ mấy phút sau trạm quan trắc ở Thái Lan đã đo được cường độ là 4,7 độ richter, còn ở ta, phải đến một tiếng rưỡi đồng hồ sau, Viện Vật lý địa cầu mới có thông báo về trận động đất này. Dư luận không khỏi thắc mắc về hiệu quả hoạt động của ba trạm quan trắc giá tiền tỉ vừa được lắp đặt ở khu vực thủy điện này. Người dân Bắc Trà My lại phải tiếp tục chờ và lo vì động đất.
......

Asean über Menschenrechte„Südostasiatische Union“ verabschiedet umstrittene Erklärung

http://www.focus.de/politik/ausland/asean-ueber-menschenrechte-suedostas... Hội nghị Thượng đỉnh các quốc gia ASEAN đã ra Văn Bản về Nhân Quyền có nhiều điểm còn gây tranh cãi. Sau khi một thời gian kéo dài, cuối cùng cộng đồng ĐNA „ASEAN“ cũng đã thông qua về bản Tuyên Bố Nhân quyền. Văn bản này gây nên sự tranh cãi, vì nó nói lên sự hạn chế, có liên quan tới An ninh Quốc gia hoặc ảnh hưởng tới những nhà có lương tâm trong khu vực Châu Á. PHNOM PENH. "Nỗi lo lắng xấu nhất của chúng tôi đã đến như dự đoán," ông Phil Robertson, thuộc tổ chức Nhân quyền Human Rights Watch (HRW). Ông nói tiếp: "Bản Tuyên Cáo này tạo ra các lỗ hổng mà các thành viên ASEAN có thể sử dụng hầu lạm dụng để chà đạp quyền làm người". Tổng thư ký ASEAN, ông Surin Pitsuwan giải thích: "Văn bản này có thể để Bảo vệ và thực hiện Quyền Làm Người ở các nước ASEAN một cách hợp lý." Các quốc gia nằm trong khối ASEAN gồm 10 quốc gia đặc biệt như Miến Điện, nơi mà nhiều tù nhân chính trị còn bị bắt bớ trong lao tù, như Việt Nam, nơi mà các nhà phê bình chính quyền đang bị bắt giữ với sự vu khống là tuyên truyền chống lại nhà nước, và Campuchia, nơi Thủ tướng Hun Sen kể từ năm 1985 nắm chính quyền và Công đoàn, thì những người hoạt động về Môi trường và Nhân Quyền đã bị sát hại tàn ác. Đề tài về Nhân Quyền được đặt hàng đầu trên chương trình Nghị Sự khi Tổng thống Mỹ Barack Obama đến Miến Điện vào hôm thứ Hai. Đất nước này sau nhiều thập niên nằm trong tay của chế độ quân sự độc tài, mới được cải cách đổi mới trong gần hai năm thôi. Những nhà hoạt động cho Nhân Quyền đã kêu gọi Obama lên tiếng giải quyết: Phải thả hết tất cả những tù nhân chính trị và hiện tình đối xử phân biệt chủng tộc thiểu số Hồi giáo Rohingya. Nếu thực hiện theo quan điểm của họ, thì TT Obama cho rằng đó có thể gây khó khăn trong chuyến viếng thăm của ông tại những nơi này, chuyến viếng thăm này chỉ là khởi đầu của một con đường dài của cải cách. TT Obama sau đó sẽ tiếp tục vào dự Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN. Ông đã đến Thái Lan vào ngày Chủ nhật vừa qua. Các nước ASEAN muốn ngày thứ hai của Hội nghị Thượng đỉnh là Một Khởi Đầu để cho các cuộc đàm phán về khu vực thương mại khổng lồ Châu Á. Cuộc Hội Nghị Thương Mại đó quan trọng thậm chí bao gồm đến hơn ba tỷ người: Khu vực ASEAN cộng với Trung Quốc, Nhật Bản và các nước láng giềng. Bản dịch: Dr. Dương Hồng Ân ********** BBT/TTĐQ xin cám ơn dịch giả.
......

Nhật Ký Yêu Nước - Nước vẫn trẻ con

Ai sẽ đưa dân tộc Việt Nam đến tương lai tự do, thịnh vượng, tiến bộ, và tránh xa vực thẳm diệt vong ? Vào những lúc hiếm hoi mà người Việt Nam chịu đối diện với câu hỏi này, câu trả lời thường chỉ giản đơn là sự trốn tránh. Lối trốn tránh của chúng ta là NGỒI ĐỢI. Nhiều người đợi bộ máy quyền lực gỉ sét của Đảng Cộng sản tự thay đổi, để đùng một cái, biến thành một hệ thống độc đảng "Của Dân, Do Dân, Vì Dân". Nhiều người đợi Đảng rủ lòng thương, hoặc chán lợi quyền, mà về trời vui thú điền viên, trao trả quyền lực cho dân chúng. Nhiều người đợi Đảng tự tan, tự suy yếu đi vì những cuộc chiến bè cánh xoay quanh mâu thuẫn quyền lợi. Nhiều người còn chờ đợi một phép nhiệm màu trong cái Đảng đã trở thành nhơ nhớp, bẩn thỉu và phi nhân tính chẳng khác gì địa ngục: từ cái bãi rác tởm lợm ấy, một Gorbachev thánh thiện sẽ bỗng chốc trồi lên... Nhiều người đợi các biến cố từ nước ngoài. Nhiều người đợi lòng thương của người Âu Mỹ. Nhiều người đợi độc tài Trung Quốc sụp đổ. Nhiều người đợi hương hoa nhài Bắc Phi. Nhiều người đợi sự phẫn nộ của dân nghèo. Nhiều người mong đồng bào mình khổ cực hơn biết mấy! Nhiều người mừng húm khi ngửi mùi thịt khét của người mẹ tự thiêu, khi thấy máu của người cha đổ trong đồn Công an, khi nghe tiếng súng oán hờn của người nông dân bị cướp đoạt. Nhiều người tụng niệm và chờ đợi: "Có áp bức thì sẽ có đấu tranh...". Nhiều người ngồi đợi kì tích của đoàn biểu tình Bờ Hồ. Nhiều người ngồi đợi đổi thay từ những kiến nghị, kháng thư có kèm học hàm, học vị trong chữ kí. Nhiều người ngồi đợi động lực đấu tranh bùng lên từ những án tù oan sai bất tận. Nhiều người ngồi đợi một minh chủ tài đức vẹn toàn giáng thế, lãnh đạo cuộc đấu tranh... Và như thế, chúng ta ngồi đợi nhau. Ngồi đợi ngoại bang, ngồi đợi Trời thương xót. Đối với mỗi người Việt Nam, ngồi đợi quả là một cách yêu nước dễ dàng và thuận tiện. Ngồi đợi, chúng ta quẳng lên vai người khác tất cả những mạo hiểm, gian khổ và mòn mỏi mà đáng lẽ phải thuộc về bản thân. Ngồi đợi, chúng ta nhường hi sinh cho kẻ không quen biết, và nhận tự do miễn phí về mình. Nhưng NGỒI ĐỢI, suy cho cùng, chỉ là lối thoát cá nhân được vạch ra trong dự tính ngây thơ của người ích kỉ. Với nước Việt Nam, NGỒI ĐỢI chỉ vạch ra ngõ cụt. Nó không chỉ ra giải pháp, mà chỉ xây núi bế tắc cao thêm và vững chãi thêm. Khi ai cũng ngồi đợi, thì ai làm ? Khi tất cả chúng ta bất động, đất nước bất động. Bất động, nhưng không thể đứng yên. Rõ ràng, vận mệnh của nước Việt Nam không lệ thuộc nhiều vào ý muốn chủ quan của những đứa con chẳng mấy khi quan tâm đến nó. Trong thời đại này, số phận của mỗi quốc gia đều rơi vào vòng xoáy của muôn nghìn lực tác động đan xen, y như những con thuyền nằm giữa dòng nước dữ sôi sục. Chẳng hạn, dù cái mái chèo có được dùng đến hay không, thì sau cùng, dòng chảy của thời đại mới đang mở ra cũng sẽ cuốn phăng mọi dân tộc ra khỏi bãi lầy lâu nay của những nền độc tài đã cũ nát. Nhưng dòng chảy chủ đạo này không phải con sóng duy nhất đang đập lên mạn thuyền của các dân tộc. Còn tồn tại muôn vàn lực đẩy khác, mà không phải cái nào cũng hứa hẹn điều tốt đẹp, đang quyết định nước Việt sẽ đi về đâu. Đó là dục vọng của những bè cánh tài phiệt và xã hội đen - điểm tựa và nội dung thực chất của chế độ mục rữa hiện tại - sẽ không ngừng tranh cướp lợi quyền. Đó là dục vọng xâm lăng của một ngoại bang mà ai cũng biết. Đó là bối cảnh địa chính trị, mà khi khủng hoảng xảy ra, sẽ hứa hẹn nhiều tiếng súng trong khu vực. Con thuyền Việt Nam đang bị bủa vây bởi chúng - những thác ghềnh dữ tợn tiềm ẩn đầy nguy cơ. Hơn bao giờ hết, người Việt Nam cần vững tay chèo. Nhưng chúng ta quẳng mái chèo, ngồi đợi nhau, và mặc kệ con thuyền con trôi vào chỗ chết. Đó chỉ là một phần của sự dại dột. Trong trường hợp đất nước tránh được mọi hiểm họa ấy nhờ một may mắn không tưởng, tương lai nào chờ đón một dân tộc chỉ biết ngồi đợi nhau? Có Độc Lập không, cho những ai phó mặc số phận của đất nước cho những chuyển biến bên ngoài? Có Tự Do không, cho những ai không chịu Tự Lập? Có Dân Chủ không, cho những ai đùn đẩy lên vai người khác Trách Nhiệm Công Dân của chính bản thân? Khi chúng ta vứt bỏ Trách Nhiệm Công Dân của mình, chúng ta cũng vứt Quyền Công Dân của mình vào tay kẻ ác. Ngồi đợi nhau, chúng ta sẽ chỉ được sống trong nền Dân Chủ Cuội. Ai cho anh làm chủ nhân đất nước, nếu anh mãi hành xử như thể đất nước này là của cuộc chiến Ba-Tư trong Đảng Cộng sản , của cải tổ chính trị ở Bắc Kinh, của kho thuốc súng trong lòng dân nghèo, của lòng thương đến từ nước Mỹ, của quân du kích các nước Ả-rập, của sấm trạng Trình và mấy lời tiên tri vu vơ...; chứ không phải ĐẤT NƯỚC CỦA CHÍNH MÌNH? Chúng ta sẽ mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của số phận lệ thuộc và tôi đòi nếu tiếp tục ôm khư khư thứ tư duy đổ nát của những thời đại đã đổ nát. Đằng đẵng 1000 năm, chúng ta mắc kẹt trong bóng đêm phong kiến tập quyền khi giao hết quyền định đoạt số phận quốc gia cho những "minh quân", "minh chủ". Tiếp đó, đất nước rơi vào ách độc tài toàn trị vì một niềm tin ngu xuẩn mù quáng: "Việc nước đã có Đảng và Nhà nước lo!". Ấy là chưa kể đến hệ lụy quen thuộc của những lần "ỷ Nhật kháng Pháp", dựa vào Quốc tế Cộng sản để "giành độc lập", rồi chém giết anh em bằng súng đạn của Mỹ, Nga, Tàu... Hiện trạng nô lệ, tụt hậu và ô nhục tới mức bi đát của những ngày này là bởi ai, nếu không phải bởi chính chúng ta - những kẻ chuyên ngồi chờ ngoại nhân, ngồi chờ "lãnh tụ"? Nếu người Việt không vùng thoát khỏi nhà tù tư duy, lịch sử sẽ lặp lại. Khi đám "dân thường" bỏ bê vận mệnh đất nước trong cuộc đổi thay quan trọng, những kẻ cơ hội sẽ bước lên sân khấu để cầm lái thay. Đó có thể là các phe cánh tài phiệt, tư bản đỏ dưới tầng tầng lớp lớp những vỏ bọc thân thiện, hấp dẫn và an toàn. Chúng có thể nấp sau nhiều loại mặt nạ đáng yêu: một số nhân sĩ khoa bảng, một đảng phái đối lập bị gián điệp kiểm soát từ trung ương, hay một nhóm quan chức cấp cao bỗng ngả theo chủ trương "cải tổ", "cấp tiến"... Tình báo Trung Quốc, như bấy lâu nay, dễ dàng thâm nhập mọi nơi và khuynh đảo mọi sự. Nhưng ngay cả trong trường hợp may mắn, nền độc tài mới cũng có thể là sản phẩm của một lãnh tụ đối lập đầy thiện chí trong ngày hôm nay. Nên nhớ quyền lực làm tha hóa con người. Trong một nước toàn những người NGỒI CHỜ "lãnh tụ" - những thần dân vốn vẫn viện đủ cớ để vứt bỏ Quyền và Trách Nhiệm Công Dân, khi được đặt quá nhiều niềm tin và được giao phó quá nhiều quyền, người lãnh đạo nào có thể không tha hóa? Nước Việt Nam sẽ lại như con ngựa đổi chủ. Người Việt sẽ bước từ ách nô lệ này tới ách nô lệ khác kín đáo hơn. Đó là một kết cục đã nhãn tiền. Bởi như lời cửa miệng của một người bạn tôi: "Người Việt Nam chưa xứng đáng được thụ hưởng tự do dân chủ". Hãy tự soi mình và nghĩ lại. Có thực là yêu nước, khi chúng ta không đùn đẩy những gian khổ, hi sinh và mòn mỏi trong cuộc tranh đấu vì đất nước cho tha nhân? Có thực là yêu Độc Lập, khi chúng ta hành xử như thể đất nước không phải của mình? Có xứng đáng được thụ hưởng thứ Tự Do của người trưởng thành không, khi chúng ta vẫn chỉ biết ỷ lại người ngoài, hoặc NGỒI CHỜ "minh chủ" đến dắt đi, như đứa con nít há mồm chờ mẹ cho bú? Không thể có thành công, nếu lấy "Há Miệng Chờ Sung" làm tinh thần của cuộc đấu tranh giành Tự Do và Độc Lập. Đã đến lúc chúng ta nghĩ khác đi, và làm khác đi. Đã đến lúc hành xử như những Công Dân trưởng thành. Hôm nay, mỗi chúng ta phải tâm niệm rằng mình có Quyền sống như một con người Tự Do, trong một quốc gia Độc Lập và Hòa Bình, nơi mọi người đều có cơ hội ngang nhau để vươn lên, nơi mọi sáng kiến và giấc mơ đều có cơ hội nảy mầm và đơm trái. Và mỗi chúng ta phải đảm đương Trách Nhiệm của mình với một Tổ quốc như vậy. Chính chúng ta sẽ mở miệng và đứng thẳng lưng. Chính chúng ta sẽ học cách tôn trọng quyền tự do của nhau, học cách sống chung trong dân chủ và hòa bình. Chính chúng ta sẽ hình thành và gia nhập các Câu lạc bộ và hội đoàn tự nguyện của Công Dân, để giải phóng sức mạnh vô địch của nhân dân tự muôn đời: Đoàn Kết. Hôm nay, cái thời kì "Nước 4000 năm vẫn trẻ con" đã đến lúc khép lại! 16/11/2012 ADMIN J - Nhật Ký Yêu Nước www.facebook.com/photo.php?fbid=557045757655509&set=a.211836168843138.67...">https://www.facebook.com/photo.php?fbid=557045757655509&set=a.2118361688..." target="_blank">www.facebook.com/photo.php?fbid=557045757655509&set=a.211836168843138.67...">https://www.facebook.com/photo.php?fbid=557045757655509&set=a.2118361688...
......

Kinh tế Pháp: quả bom nổ chậm của châu Âu

Về kinh tế, tuần báo Anh The Economist đăng một hàng tít lớn gây sốc trên trang nhất « Nước Pháp: quả bom nổ chậm ngay trong lòng châu Âu ». Với hình ảnh những ổ bánh mì que, được buộc chặt bằng một dải băng mang màu cờ của Pháp, giống như là một bó thanh thuốc nổ, có gắn một ngòi nổ. Tờ báo giải thích vì sao nước Pháp trở thành một mối nguy hiểm lớn nhất cho khối đồng tiền chung châu Âu. Theo The Economist, cho đến giờ Pháp vẫn có những điểm mạnh, nhưng cuộc khủng hoảng kinh tế đã làm lộ rõ những điểm yếu của nền kinh tế đất nước. Từ nhiều năm nay, tính cạnh tranh của Pháp đã mất dần ưu thế so với Đức, là bởi vì quốc gia này đã kịp tiến hành một loạt các chính sách cải cách lớn và cắt giảm các khoản chi tiêu. Trong khi đó, do không thể phá giá đồng tiền để thúc đẩy tăng trưởng, Paris đã dùng đến chính sách tăng chi tiêu công để hỗ trợ tiêu thụ nội địa. Không như các quốc gia khác trong khối, cố gắng kìm hãm nợ công, chi tiêu công cộng của Pháp đôi khi chiếm đến gần 57% tỷ trọng của GDP, mức cao nhất trong khối liên hiệp châu Âu. Bởi vì, thâm hụt ngân sách đã có từ năm 1981, nợ công đã tăng từ 22% cho đến mức 90% như hiện nay. Hơn nữa, theo The Economist môi trường kinh doanh và đầu tư tại Pháp ngày càng tồi tệ. Các doanh nghiệp Pháp bị bóp nghẹt bởi các quy định nghiêm ngặt về luật lao động và sản xuất-thị trường, nhất là mức thuế áp cho doanh nghiệp quá cao và các khoản đóng góp cho xã hội mà doanh nghiệp phải trả nặng nhất trong khu vực đồng euro. Nhìn chung, tờ báo đã chỉ trích khá gay gắt chính phủ do đảng Xã hội cầm quyền, khi lên án họ là thiếu can đảm để tiến hành cải cách. Tờ báo dự đoán rằng « Nước Pháp có thể trở thành một mối nguy hiểm lớn nhất cho khối đồng tiền chung châu Âu. Khủng hoảng có thể sẽ đánh lên nước Pháp vào trong năm tới ». Không biết là những dự đoán đó sẽ đúng ở mức độ nào, nhưng một điều chắc chắn là những lời chỉ trích gay gắt và có phần khiêu khích đó sẽ không làm cho chính phủ Pháp mấy hài lòng.
......

Trung Quốc: Bước Đại nhảy vọt và Nạn đói 1958-1961

Ba mươi sáu triệu người chết vì nạn đói hay bị bạo hành tại Trung Quốc trong suốt 4 năm (1958-1961) là kết quả của một cuộc điều tra tỉ mỉ, do nhà báo Dương Kế Thằng – phó tổng biên tập tờ Trung Hoa thường niên thực hiện. Nhân dịp tác phẩm của ông mang tựa đề «Những tấm bia. Nạn đói lớn tại Trung Quốc, 1958-1961 », do nhà xuất bản Seuil, tại Pháp phát hành, tuần san Le Nouvel Observateur đã có buổi nói chuyện với tác giả để hiểu rõ mức độ tàn khốc của thảm kịch đó. Theo tác giả bài viết, vào thời điểm Mao Trạch Đông lên cầm quyền vào năm 1949, đâu đâu cũng thấy những lời tuyên truyền tốt đẹp, đến mức mà tác giả cũng như bao thế hệ thanh niên lúc ấy đều tin rằng : Mao Chủ tịch là một vị thần ; chủ nghĩa cộng sản là thiên đường và phần còn lại của thế giới chỉ là địa ngục. Người ta tin vào huyền thoại đến nỗi mà ông xem cái chết của cha mình chỉ là một nỗi bất hạnh cá nhân. Không ai nghĩ rằng đó là hậu quả của chủ trương tập thể hóa và « Bước Đại nhảy vọt lên phía trước ». Thậm chí, cả bộ máy chính quyền lúc bấy giờ cũng tin tưởng một cách mù quáng vào chính huyền thoại do Mao đề ra, đến mức phải mất một thời gian rất lâu sau để mà đánh giá hết tai biến đó. Tác giả cho biết, sau này khi đã trở thành nhà báo, ông mới có điều kiện tiếp xúc với các nguồn tài liệu quý và sự kiện Thiên An Môn 1989 xảy ra đã làm sáng tỏ những mối nghi ngờ của ông về Bước Đại nhảy vọt, vốn đã hình thành từ thời Cách Mạnh Văn Hóa về những năm tháng đầy ghê rợn của thảm kịch đó. Theo ông, lẽ ra người ta có tránh được thảm kịch, bởi vì nó xảy ra không phải là vì do chiến tranh, cũng không phải do thảm họa thiên nhiên, nhưng mà là do cả một hệ thống đã dựng lên bằng mọi giá. Đảng Cộng sản đã hy sinh nông dân Đối với tác giả, vấn đề là không phải do Mao Trạch Đông có chủ ý bỏ đói người dân, mà là Đảng Cộng sản đã quyết định hy sinh nông dân để thực hiện giấc mơ cường quốc của mình. Việc trưng thu đất đai nông dân để đưa vào hợp tác xã năm 1958 đã đẩy nông dân vào trạng thái nông nô. Bếp ăn gia đình bị thay thế bằng những khu « nhà ăn tập thể », phó mặc sự sống còn của mỗi cá thể vào tay của vị quan chức nhỏ. Chính phủ trưng thu hầu như toàn bộ thu hoạch để tài trợ cho các dự án lớn, chỉ để lại cho nông dân một phần rất nhỏ, không đáng kể. Trong khi các kho thóc của chính phủ đầy ắp, các khu nhà ăn tập thể lại bị đóng cửa do thiếu nguồn dự trữ. Hậu quả là nạn đói lớn đã xảy ra. Chính hệ thống chuyên chế đó đã cho phép Mao Trạch Đông triển khai điều không tưởng phi lý và đã để những chính sách sai lầm đó kéo dài bất chấp các tín hiệu báo động. Đói khát làm cho con người mất nhân tính Theo nghiên cứu của tác giả, nạn đói trong 4 năm đó thật là kinh khủng. Người ta đói đến mức đến cái vỏ cây cũng ăn, thậm chí là ăn cả xác người. Nhiều gia đình đào bới cả tử thi hay còn có chuyện giết cả người để ăn thịt. Con người trở nên điên loạn và mất cả nhân tính. Chỉ cần ai đó phản đối việc trưng thu, hay đi mót hạt bắp xanh rơi vãi hay trốn đi ăn xin, là họ bị trừng phạt cho đến chết bằng những chiêu hành hạ rất tàn nhẫn. Trả lời Le Nouvel Observateur, tác giả cho rằng sự tàn bạo đó đã có từ thời cách mạng. Chính sự thù hận đã làm cho con người lúc bấy giờ trở nên điên cuồng, nhất vào những năm 1960. Người ta mất hết cả lý trí đạo đức. Tôn giáo, quan hệ gia đình và tình làng nghĩa xóm, tất cả đã bị phá hủy. Nhiều vị quan chức thương dân thì bị chụp mũ là « hữu khuynh » và bị đánh đến chết. Chính vì thế nhiều vị quan chức hiểu rằng tốt hơn hết họ cứ ra sức làm khổ nông dân. Mao Trạch Đông là ý chí tối cao Vấn đề ở chỗ là ngay trong hàng ngũ lãnh đạo cao cấp, không ai dám lên tiếng phản đối. Đối với họ, đây không phải là thiếu dũng cảm mà là một sự thấm nhuần tư tưởng chuyên chế do Mao đề ra. Một số người còn tin tưởng Mao một cách mù quáng thậm chí khi đẩy đến chỗ phải tự tử mà vẫn hô to khẩu hiệu : « Chủ tịch Mao muôn năm ! » Tác giả cho rằng yếu điểm của Mao Trạch Đông là ở chỗ ông rất ghét ý tưởng phát triển từng bước. Cần phải đốt cháy giai đoạn để tiến thẳng lên chủ nghĩa cộng sản, tăng gấp đôi mức sản xuất thép. Nhà nhà sản xuất, rừng cây bị đốn trụi để cung cấp cho các lò rèn gia đình, mà kết quả cuối cùng đạt được là con số không. Những ai cản trở chủ trương Bước Đại nhảy vọt, như trường hợp ông Đặng Tiểu Bình, hay ông Lưu Thiếu Kỳ, sau này đều bị Mao trả thù trong giai đoạn Cách mạng Văn hóa. Một cuộc cách mạng mà theo tác giả đánh giá là đã đạt đến đỉnh cao của cơn điên loạn. Trung Quốc – Mỹ : Hai cường quốc cần phải tiến hành cải cách Trong tương lai, Mỹ và Trung Quốc vẫn sẽ là hai cường quốc hàng đầu của thế giới. Chỉ có điều là vị trí đầu bảng Hoa Kỳ sẽ buộc phải nhường lại cho Trung Quốc. Thế nhưng, theo nhận định của tờ The Guardian – tại Luân Đôn, thì cả hai quốc gia cần phải tiến hành nhiều cuộc cải cách quan trọng để giải quyết các bất ổn trong nước. Đặc biệt là Trung Quốc, hiện đang gặp nhiều vấn đề về hệ thống nghiêm trọng, có nguy cơ cùng một lúc làm tăng trưởng chậm và làm chế độ lung lay. Chủ đề này đã được tuần san Courrier International trích dịch lại qua hàng tựa « Hai cường quốc cần phải cải cách ». Trong cùng một tuần, cả thế giới đều biết đến ai là nhà lãnh đạo tương lai của hai cường quốc. Tuy nhiên, sự trùng hợp đó làm nổi dậy hai câu hỏi : Trong hai cường quốc, nước nào đang đi lên thành cường quốc ? Và tại quốc gia nào, khủng hoảng kinh tế và chính trị là sâu sắc nhất ? Điều nghịch lý xảy ra là câu trả lời cho cả hai câu hỏi đó, chính là Trung Quốc. Đầu tiên hết, tác giả phân tích đến những sự khác biệt giữa hai cường quốc. Theo tác giả, khác biệt thứ nhất nằm ở chỗ sự minh bạch. Từ 5năm qua, Hoa Kỳ đã rơi vào trạng thái bất ổn. Ai cũng hiểu rõ là những bất ổn đó đến từ đâu. Trong suốt quá trình vận động tranh cử tổng thống, mọi chủ đề đều được phơi bày trước công chúng, từ vấn đề nợ công, Quốc hội rơi vào bế tắc, luật thuế dài dằng dặc, cơ sở hạ tầng và trường học bị bỏ rơi, sự lệ thuộc nhiều vào nguồn dầu cung ứng từ nước ngoài và chi phối tài chính trong đời sống chính trị… Ngược lại, tại Trung Quốc, không ai đánh giá được hết tầm mức quan trọng của các vấn đề, bởi một lẽ đơn giản là truyền thông trong nước không thể nào đề cập đến. Trong một nền tảng chính trị độc đảng, những ván cờ được che dấu dưới những bài diễn văn tư tưởng đã được mã hóa. Bên cạnh đó, xã hội và kinh tế Trung Quốc phát triển quá nhanh chóng, có thể nói là nhanh nhất trong lịch sử nhân loại. Trong vòng có 30 năm, dân số Trung Quốc đã tăng thêm 480 triệu người. Hơn 50% dân số sống tại các khu đô thị. Với tình trạng đó, xã hội Trung Quốc đang sắp tiến đến gần hiện tượng gọi là « vòng xoáy Lewis » (một thuật ngữ do nhà kinh tế học Arthur Lewis đưa ra), nghĩa là xã hội sẽ ngày càng khan hiếm lượng nhân công giá rẻ đến từ các vùng nông thôn. Vì vậy, Trung Quốc nên quan tâm nhiều đến nhu cầu nội địa hơn, vì họ không thể nào trông chờ vĩnh viễn vào nhu cầu tiêu thụ tại Mỹ. Điểm khác biệt thứ hai thể hiện rõ trong cách thức bầu chọn lãnh đạo. Phương thức « Đại cử tri » tại Mỹ không có gì là bí mật. Còn tại Trung Quốc, lãnh đạo Đảng và Nhà nước được bầu chọn theo mô hình hình tháp, từ thấp đến cao. Ví dụ, trong kỳ Đại hội Đảng Cộng sản lần thứ 18 này, 2270 đại biểu bầu chọn ra 370 thành viên Ủy ban Trung ương Đảng (UBTW). Sau đó, các thành viên trong UBTW lại bầu chọn tiếp 20 vị thành viên trong Bộ chính trị. Cuối cùng, những người này sẽ chọn ra 9 vị (hay như bây giờ là 7 vị) trong Ban thường vụ, những người lãnh đạo chóp bu của Đảng và Nhà nước. Có điều khác với bầu cử Mỹ, người dân chỉ biết tên người chiến thắng vào giờ chót. Còn tại Trung Quốc, các vị trí chủ chốt vốn đã được phân bổ từ trước thông qua các cuộc mặc cả và các thao túng sau hậu trường. Cải cách triệt để Theo tác giả bài viết, mối quan hệ giữa đồng tiền và chính trị là một rào cản có hệ thống, không chỉ ở tại Mỹ mà ngay cả tại Trung Quốc và ngay cả ở những nước Đông Âu. Tuy nhiên, theo nhìn nhận của tác giả, tại Trung Quốc hơn bất kỳ chỗ nào khác, một cuộc khủng hoảng có thể làm chất xúc tác cho một sự cải cách hoặc là một cuộc cách mạng. Lấy ví dụ nếu là cải cách, theo các nhà phân tích, Trung Quốc sẽ không khai thông cho một nền dân chủ theo kiểu phương Tây. Vì quyền lợi quốc gia, Đảng Cộng sản chỉ cần cải cách theo hướng mở rộng Nhà nước Pháp quyền hơn, minh bạch, an sinh xã hội tốt hơn và phát triển bền vững và tôn trọng môi trường hơn. Cuối cùng, tác giả cho rằng vì quyền lợi chung của cả thế giới, cả hai cường quốc hàng đầu nên tiến hành các cải cách. Các vụ xung đột xảy ra gần đây trong khu vực châu Á – Tháo Bình Dương, giữa Trung Quốc và các đồng minh của Mỹ mang dáng dấp khiêu chiến đáng ngại đến mức thành sự đối đầu giữa các siêu cường. Tác giả nhắc nhở rằng một quốc gia không hài lòng, mất khả năng giải quyết các vấn đề trong nước thường có xu hướng trút sự giận dữ lên đầu các quốc gia khác. Quyền lợi hỗ tương cần đạt đến Cũng liên quan đến chủ đề này, tờ Foreign Policy tại Washington cũng có phân tích, được Courrier International trích dẫn lại qua bài viết đề tựa « Quyền lợi chung cần phải đạt ». Theo tờ báo, với mô hình lãnh đạo « đồng thuận », trong mười năm qua, Trung Quốc đã không thể nào tiến hành các cải cách chính trị quan trọng, dù rằng nhiều lần thủ tướng Ôn Gia Bảo đã lên tiếng kêu gọi tính khẩn cấp của việc cải cách hệ thống. Đồng quan điểm với tờ The Guardian, tờ báo Mỹ cũng cho rằng chỉ có khi nào có một cuộc khủng hoảng xảy ra thì lúc đó, nhà lãnh đạo mới mới có đủ bản lĩnh để có thể tiến hành một cuộc cải cách cần thiết nhưng cũng đòi hỏi nhiều hy sinh.  Về mặt kinh tế, tác giả cho rằng Bắc Kinh cần phải xem xét lại từ gốc đến ngọn. Nhận thức được mối nguy hiểm, nên chính quyền do hai ông Hồ Cẩm Đào – Ôn Gia Bảo điều hành buộc phải chấp nhận một chiến lược mới là phát triển nguồn tiêu thụ nội địa, bớt lệ thuộc vào khu vực xuất khẩu và ưu tiên phát triển ngành công nghiệp chế biến cải tiến hơn và rẻ hơn. Thế nhưng, theo tác giả, trở ngại lớn nhất chính là lối quản lý theo kiểu cũ đã quá ăn sâu vào trong máu của các nhà lãnh đạo từ phường xã cho đến tỉnh thành. Với kiểu thưởng phạt tùy theo mức đóng góp cho sự tăng trưởng của kinh tế nước nhà,  các vị quan chức đã dùng hết quyền hành để phát triển cơ sở hạ tầng và tung ra nhiều dự án tốn kém. Trong ngắn hạn, thì những biện pháp đó cũng thúc đẩy phần nào mức tăng GDP, tạo việc làm cho người dân. Song song với sự phát triển đó, những hành vi trục lợi tại Trung Quốc cũng đã tăng theo. Tuy nhiên, kết quả lại không như mong đợi : tăng trưởng bừa bãi, cơ sở hạ tầng và công nghiệp chế biến phát triển vô tội vạ, tham nhũng ở mọi tầng xã hội, thiệt hại về môi trường vô hạn, bất bình đẳng gia tăng và căng thẳng xã hội ngày càng cao. Một trở ngại khác cũng không kém phần quan trọng đó là số lượng doanh nghiệp nhà nước khổng lồ, vốn được hưởng rất nhiều ưu đãi từ chính phủ. Các doanh nghiệp đó được thiết kế như là những công cụ do Đảng điều hành và duy trì một mối liên hệ chặt chẽ với gia đình của các vị lãnh đạo cao cấp. Mối liên hệ tiền bạc và quyền lực chính trị đó là một trong những rào cản chính trong chiến lược kinh tế. Đó là chưa nói đến bộ máy công quyền nặng nề như thế thì khó có thể mà áp dụng được cải cách để chống tham nhũng. Tuy nhiên, tờ báo cũng nhận định rằng một cải cách cơ cấu tại Trung Quốc cũng sẽ phục vụ một phần lớn cho lợi ích của Hoa Kỳ - nghĩa là những hình thức cạnh tranh bất bình đẳng giữa Trung Quốc với các đối tác thương mại sẽ được thu hẹp lại. Chính quyền Bắc Kinh sẽ phải mở rộng hơn nữa nền kinh tế, và gia tăng hơn nữa vai trò của nền thị trường và tạo nhiều chỗ hơn nữa cho các nhà đầu tư của Mỹ trong nhiều lãnh vực (như dịch vụ tài chính). Giúp đỡ Trung Quốc chọn sự tăng trưởng bền vững và ít tàn phá môi trường hơn có thể sẽ giúp cho chính phủ Bắc Kinh tự tin hơn, cởi mở hơn với bên ngoài và tỏ ra có trách nhiệm hơn trong cách ứng xử trên sân khấu quốc tế. Đổi lại, Trung Quốc đầu tư nhiều vào nền kinh tế Mỹ và nắm giữ nhiều công trái của Hoa Kỳ. Do đó, Trung Quốc cũng sẽ có nhiều lợi nếu như Washington làm chủ được nợ công của mình. Cuối cùng, tờ báo cho rằng quan hệ Mỹ - Trung sẽ bớt căng thẳng hơn nếu như hai quốc gia này cùng nghiêm túc tiến hành các cải cách. http://www.viet.rfi.fr/diem-bao/20121118-trung-quoc-buoc-dai-nhay-vot-va-nan-doi-1958-1961
......

Những ngọn nến của tình liên đới

Nghệ An: Hợp cùng toàn thể Giáo Hội trong ngày kính trọng thể các Thánh Tử Đạo Việt Nam cũng như cầu nguyện cho những người trong giáo họ đã qua đời. Đặc biệt, cầu nguyện cách riêng cho các Thanh Niên Công Giáo và Tin Lành đã bị nhà cầm quyền bắt bớ và giam cầm một cách mờ ám hơn 1 năm qua nay lại sắp bị đem ra xét xử. Hôm qua, vào lúc 20h ngày 17/11/2012, hơn 200 người đã qui tụ tại tư gia ông Chu Văn Nghiêm, thuộc giáo họ Diệu Ốc, xứ Đức Lân, Gp Vinh (xã Phúc Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An) để cùng nhau cầu nguyện, chia sẻ và hiệp thông cùng những đau khổ mà những người con ưu tú của quê hương đang phải gánh chịu cảnh tù đày chỉ vì yêu đất nước, yêu giáo hội.  Hòa quyện trong ánh nến lung linh là những lời nguyện tha thiết được những người dân chân lấm tay bùn cất lên làm tan biến cảnh tĩnh mịch vốn có của những vùng quê xứ Nghệ mỗi lúc tiết thời chớm lạnh. Họ cầu nguyện cho những người lãnh đạo quốc gia biết hướng đến lợi ích chung của đất nước, biết tôn trọng công lý và sự thật…và cầu nguyện cho những người đang dấn thân để làm chứng cho công lý, sự thật biết noi gương các Thánh Tử Đạo để dù có phải trả giá bằng mạng sống thì cũng không thỏa hiệp với ma quỉ.    Cũng xin được nhắc lại, đây là quê hương của sinh viên, người tù lương tâm Chu Mạnh Sơn, người đã bị nhà cầm quyền kết án 30 tháng tù giam và 1 năm quản chế tại phiên tòa bỏ túi ngày 26/9 vừa qua.    21h30 buổi cầu nguyện kết thúc trong bài hát Kinh Hòa Bình vang vọng đến mọi tâm can của mọi người. Mặc dầu trong số những Thanh Niên sắp bị đưa ra xét xử, không có ai thuộc giáo họ Diệu Ốc, nhưng mọi người đã trao đổi, chia sẻ và hiểu rất rõ về những Thanh Niên này. Vì thế, họ cùng hẹn nhau sẽ có mặt để động viên, sẻ chia và hiệp thông với các Thanh Niên này trong ngày ra tòa sắp tới. Một số hình anh:       Anthony Thiên Ân TNCG http://thanhnienconggiao.blogspot.de/2012/11/nhung-ngon-nen-cua-tinh-lien-oi.html
......

Pages