Trần Đức Thao
Việt Nam chưa bao giờ thừa nhận tam quyền phân lập. Nay, khi hai ghế cao nhất đã “gom” vào một người, nhân sự Công an lan sâu vào bộ máy đảng/ chính quyền, thì Bộ Công an lại đề nghị tiếp nhận cả thẩm quyền điều tra tội phạm trong hoạt động tư pháp (1). Vậy, những cơ chế kiểm soát ít ỏi sẽ còn bị xóa sổ đến mức nào?
1. Tam quyền chưa phân lập, sao còn phải “nhất thể hóa”?
Trong chế độ chính trị Việt Nam, đề cập đến tam quyền phân lập vẫn bị xem là đòi hỏi xa lạ, thậm chí nguy hiểm. Ông Nguyễn Phú Trọng từng nhiều lần cảnh báo về tình trạng “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, trong đó quan điểm đòi thực hiện tam quyền phân lập thường được đặt cùng với những biểu hiện bị cho là lệch khỏi định hướng XHCN (2). Vấn đề này liên quan trực tiếp đến quan niệm của ĐCSVN về nguồn gốc và giới hạn của quyền lực.
Điều 2 của Hiến pháp 2013 không thừa nhận tam quyền phân lập mà khẳng định, quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự “phân công, phối hợp, kiểm soát” giữa các cơ quan thực hiện quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp. Đây là mô hình quyền lực thống nhất, trong đó các cơ quan nhà nước không độc lập với nhau theo nghĩa của một nền dân chủ hiến định. Trên tầng cao nhất, hình thức, “tứ trụ” gồm Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội, tạo ra một khoảng cách nhất định giữa Đảng, Nhà nước, Chính phủ và Cơ quan Lập pháp.
Nhưng đó không phải là bốn trung tâm quyền lực độc lập. Việc ông Tô Lâm nay đồng thời giữ chức Tổng Bí thư và Chủ tịch nước đã làm biến mất một trong những khoảng cách ấy. Quyền lãnh đạo cao nhất trong Đảng, địa vị nguyên thủ quốc gia, vai trò Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng và An ninh, cùng ảnh hưởng quyết định đối với công tác nhân sự cấp chiến lược nay hội tụ vào một người.
Sự tập trung này thường được giải thích bằng yêu cầu thống nhất chỉ đạo, giảm tầng nấc trung gian và nâng cao hiệu quả điều hành (3). Nhưng tốc độ ra quyết định và khả năng kiểm soát quyết định là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. Một quyết định được đưa ra nhanh không đương nhiên là một quyết định đúng, nhất là khi người đưa ra quyết định đồng thời kiểm soát những cơ quan có nhiệm vụ giám sát việc thực hiện quyết định ấy.
Nếu tất cả quyền lực vốn đã đặt dưới sự lãnh đạo của đảng, tại sao còn phải tiếp tục gom các chức danh và chức năng về một mối? Câu trả lời có lẽ không nằm ở nhu cầu thống nhất đường lối, bởi sự thống nhất ấy đã được bảo đảm bằng vị trí độc tôn của ĐCSVN. Điều đang được tìm kiếm có thể là một mức tập trung cao hơn: thu hẹp những trung tâm quyền lực nội bộ vẫn còn khả năng trì hoãn, mặc cả hoặc bất tuân đối với quyết định của người đứng đầu.
Nhìn theo cách ấy, “nhất thể hóa” hiện nay không phải là hợp nhất ba nhánh quyền lực chưa từng độc lập. Đó là quá trình xóa dần những khoảng cách chức năng còn lại bên trong hệ thống. Và khi những khoảng cách cuối cùng ấy bị thu hẹp, quyền lực không chỉ được thống nhất dưới sự lãnh đạo của đảng; nó còn có nguy cơ bị cá nhân hóa dưới quyền của người kiểm soát đảng và bộ máy cưỡng chế của nhà nước (4).
2. Khi ổn định sinh kế của người dân nhường chỗ cho tái phân phối quyền lực trên thượng tầng
Sự tập trung quyền lực ấy diễn ra trong một bối cảnh xã hội đầy bất an. Nhiều người dân và doanh nghiệp đang đôn đáo tìm cách bảo toàn sinh kế; thị trường bất động sản mất thanh khoản; vàng và chứng khoán biến động khó lường; hàng giả và những loại tài sản được thổi phồng giá trị tiếp tục len vào đời sống. Nhưng thay vì tạo ra cảm giác rằng bộ máy đang tập trung giải quyết những khó khăn ấy, đời sống chính trị lại bị bao phủ bởi các cuộc sắp xếp ghế và điều chuyển cán bộ.
Vụ buôn lậu kim cương vừa được phát hiện là một minh họa. Theo thông tin của cơ quan điều tra, từ năm 2024, một đường dây xuyên quốc gia đã thực hiện 141 chuyến, đưa hơn 28.000 viên kim cương từ Hồng Kông vào Việt Nam, với doanh thu ước tính khoảng 280 tỷ đồng. Công an Thanh Hóa đã khởi tố 22 bị can và thu giữ hơn 1.100 viên kim cương cùng nhiều dữ liệu, tài liệu liên quan (5).
Nhưng buôn lậu mới chỉ là một mặt của vấn đề. Sự phát triển của công nghệ sản xuất kim cương nhân tạo tại Trung Quốc đã khiến giá loại sản phẩm này giảm xuống chỉ còn khoảng 5–10% giá kim cương tự nhiên. Khoảng cách giá chênh lệch quá lớn tạo ra cơ hội để kim cương nhân tạo được “phù phép” thành kim cương khai thác từ mỏ, và được cấp những chứng từ mập mờ rồi bán cho người tiêu dùng với giá của hàng tự nhiên (6).
Đúng vào lúc xã hội đang cần một bộ máy ổn định để xử lý những vấn đề ấy, thì chính bộ máy lãnh đạo lại bước vào một vòng xáo trộn mới. Đại hội XIV mới kết thúc được nửa năm, Hội nghị Trung ương 3 đã tiếp tục xem xét phương án nhân sự nhiều vị trị then chốt. Thông báo chính thức cho biết Trung ương đã đồng ý với phương án do Bộ Chính trị giới thiệu và giao Bộ Chính trị hoàn tất thủ tục trình Quốc hội phê chuẩn (7).
Cùng lúc, những thông tin nhân sự đáng tin cậy cho thấy ông Vũ Hồng Văn (Em ruột vợ cũ của TBT Tô Lâm) có thể được điều khỏi Đồng Nai để giữ một vị trí đứng đầu chính quyền TP.HCM. Ông Văn là một tướng Công an, từng làm Giám đốc Công an Đồng Nai, Cục trưởng Cục An ninh chính trị nội bộ, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, trước khi trở thành Bí thư Đồng Nai. Sau khi không được bố trí vào ghế Chánh Văn phòng Trung ương, tên ông lại xuất hiện trong phương án nhân sự tại trung tâm kinh tế lớn nhất nước.
Ở Thanh Hóa, Thiếu tướng Tô Anh Dũng (đồng hương Hưng Yên của Tô Lâm), trước đây là Giám đốc Công an tỉnh, nay vừa được tấn phong vào vị trí Chủ tịch UBND tỉnh tại Thanh Hóa (8). Nếu những phương án kiểu này được mở rộng, đó sẽ không chỉ là sự thăng tiến của một vài cá nhân. Chúng tiếp tục khẳng định một xu thế: cán bộ xuất thân từ Công an và Hưng Yên ngày càng được đưa ra khỏi phạm vi an ninh để nắm giữ các vị trí điều hành kinh tế, xã hội và tổ chức bộ máy.
Một nhà nước đương nhiên có quyền điều chuyển cán bộ khi cần thiết. Tuy nhiên, điều đáng bàn là mật độ thay đổi quá dày và sự thiếu vắng những giải trình công khai về tiêu chí lựa chọn. Tại sao một tỉnh hoặc thành phố vừa ổn định bộ máy lại cần thay người đứng đầu? Người mới được lựa chọn vì thành tích quản trị, năng lực kinh tế hay vì mức độ tin cậy chính trị? Mục tiêu là nâng cao hiệu năng địa phương hay đặt các địa bàn chiến lược dưới sự kiểm soát trực tiếp hơn của trung tâm?
Chi phí của những cuộc chuyển ghế ấy không xuất hiện trong các bản thông báo của Trung ương. Nó nằm trong những dự án bị đình lại, những quyết định đầu tư bị kéo dài và những thủ tục hành chính không ai dám chịu trách nhiệm. Cuối cùng, người trả giá vẫn là các doanh nghiệp đang cần một quyết định để tiếp tục hoạt động và người dân đang cần một chính quyền thực sự quan tâm đến sinh kế của họ.
Đáng chú ý hơn, những điều chuyển này không diễn ra ngẫu nhiên về phương hướng. Cán bộ xuất thân Công an đã và đang hiện diện ngày càng sâu trong các cơ quan tổ chức, kiểm tra, nội chính, văn phòng lãnh đạo và chính quyền địa phương. Công an không còn chỉ là lực lượng bảo vệ bộ máy; lực lượng ấy đang trở thành một nguồn cung cấp nhân sự để trực tiếp tổ chức, điều hành và tái cấu trúc bộ máy.
Nếu cải cách nhân sự nhằm nâng cao hiệu năng, người dân phải nhìn thấy hiệu năng ấy trong đời sống. Ngược lại, nếu bộ máy liên tục được xáo trộn nhưng những bất trắc kinh tế và xã hội vẫn không được giải quyết, “tinh gọn” rất dễ trở thành tên gọi hành chính của một cuộc tái phân phối quyền lực. Và ổn định mà chính quyền theo đuổi khi ấy không còn là ổn định sinh kế của người dân, mà trước hết là ổn định của trung tâm quyền lực.
3. Khi Công an muốn điều tra cả người kiểm soát Công an
Xu hướng công an hóa không chỉ biểu hiện qua nhân sự. Một bước chuyển quan trọng hơn đang diễn ra trong lĩnh vực pháp luật và tư pháp. Dự thảo Luật Tổ chức cơ quan điều tra hình sự sửa đổi do Bộ Công an chủ trì soạn thảo đề nghị xóa bỏ Cơ quan điều tra của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và chuyển thẩm quyền của cơ quan này sang hệ thống điều tra thuộc Bộ Công an (9).
Cơ quan điều tra VKSND Tối cao hiện có một vị trí rất đặc biệt. Cơ quan này điều tra các tội xâm phạm hoạt động tư pháp do điều tra viên, kiểm sát viên, thẩm phán, chấp hành viên và những người có thẩm quyền tư pháp thực hiện. Nói cách khác, đây là một trong số rất ít cơ chế cho phép một cơ quan nằm ngoài Bộ Công an điều tra hành vi phạm tội của cán bộ Công an trong quá trình tố tụng.
Sự cần thiết của cơ chế ấy không chỉ tồn tại trên lý thuyết. Cơ quan điều tra VKSND Tối cao từng khởi tố cán bộ Công an và kiểm sát viên trong những vụ không truy cứu trách nhiệm hình sự người có tội, làm sai lệch hồ sơ, dùng nhục hình hoặc bỏ lọt tội phạm. Chính sự tồn tại của một cơ quan điều tra bên ngoài Công an đã tạo ra một mức kiểm soát tối thiểu đối với những người có quyền bắt, giữ, hỏi cung và thu thập chứng cứ (8).
Bộ Công an lập luận rằng Viện Kiểm sát vừa thực hành quyền công tố, vừa kiểm sát, vừa thực hiện chức năng điều tra sẽ không bảo đảm tính khách quan. Xét riêng về nguyên tắc, lo ngại xung đột chức năng ấy không phải hoàn toàn vô lý. Nhưng giải pháp được đề xuất lại tạo ra một xung đột lợi ích trực tiếp và nghiêm trọng hơn: giao cho Công an điều tra chính những hành vi sai phạm có thể do cán bộ Công an thực hiện trong hoạt động tố tụng.
Theo tờ trình của Bộ Công an, thẩm quyền điều tra tội phạm xâm phạm hoạt động tư pháp sẽ được chuyển sang Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an và công an cấp tỉnh. Dự thảo còn bổ sung khả năng giao Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an xử lý những vụ án vốn không thuộc thẩm quyền nếu được cho là “có ảnh hưởng đến an ninh quốc gia” hoặc cần thiết “để bảo đảm khách quan”.
“Ảnh hưởng đến an ninh quốc gia” và “bảo đảm khách quan” đều là những khái niệm có biên độ giải thích rất rộng. Nếu không có tiêu chí chặt chẽ và một cơ quan độc lập xem xét quyết định ấy, Bộ trưởng Công an có thể vừa xác định trường hợp ngoại lệ, vừa phân công cơ quan thuộc quyền mình thực hiện điều tra. Ngoại lệ pháp lý khi đó rất dễ trở thành con đường mở rộng thẩm quyền hành chính.
Đây là một sự đảo chiều đáng chú ý. Trong nhà nước pháp quyền, cơ quan điều tra phải chịu sự kiểm sát từ bên ngoài vì nó nắm trong tay những quyền lực cưỡng chế mạnh nhất. Nhưng theo mô hình đang được đề xuất, việc kiểm soát bên ngoài lại bị thay thế bằng tự kiểm tra nội bộ. Cơ quan nắm quyền bắt giữ và điều tra sẽ đồng thời nắm quyền điều tra những người giám sát mình và xử lý sai phạm xảy ra trong chính quá trình điều tra.
Công an trị không nhất thiết bắt đầu bằng việc đặt một viên tướng vào ghế chánh án. Nó có thể được hoàn thành khi thẩm phán, kiểm sát viên và cả người có nhiệm vụ điều tra sai phạm của Công an đều phải sống dưới cái bóng của quyền điều tra do Công an kiểm soát.
Sự mở rộng ấy còn chạm tới một ranh giới quyền lực khác: hệ thống điều tra trong Quân đội. Dự thảo vẫn duy trì các cơ quan điều tra thuộc Bộ Quốc phòng. Nhưng những thay đổi về nguyên tắc xác định thẩm quyền, phạm vi vụ án quân sự và thẩm quyền của tòa án quân sự đã khiến phía Quân đội công khai bày tỏ lo ngại.
Trong khoảng mười ngày, báo Quân đội Nhân dân liên tiếp đăng một chuỗi bài yêu cầu giữ nguyên “thẩm quyền điều tra”, “vị trí pháp lý”, “vai trò tố tụng” và “tính đặc thù” của các cơ quan tư pháp Quân đội. Báo này còn nhấn mạnh rằng cơ chế ủy thác điều tra không thể thay thế thẩm quyền điều tra độc lập. Tần suất và ngôn ngữ của những bài viết ấy cho thấy đây khó có thể chỉ là bất đồng kỹ thuật về vài điều khoản (10).
Quân đội có cơ sở riêng để bảo vệ lập trường của mình. Những vụ án liên quan quân nhân, bí mật quân sự, cơ sở quốc phòng, vũ khí, hoạt động chiến đấu và kỷ luật quân đội có những đặc thù không thể được xử lý hoàn toàn như các vụ án dân sự thông thường. Nếu thẩm quyền điều tra quân sự bị thu hẹp quá mức, quyền quản lý nội bộ và khả năng bảo vệ bí mật quốc phòng của Quân đội cũng có thể bị ảnh hưởng.
Nhưng phía sau lập luận chuyên môn còn là câu chuyện về tương quan quyền lực. Trong một hệ thống không có đối trọng hiến định giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp, những ranh giới còn lại chủ yếu tồn tại giữa các khối trong nội bộ chế độ: Đảng với Nhà nước, Công an với Quân đội, điều tra với kiểm sát, trung ương với địa phương. Những ranh giới ấy tuy không tạo ra dân chủ, nhưng phần nào ngăn quyền lực tập trung tuyệt đối vào một cơ quan duy nhất.
Vì thế, phản ứng của báo QĐND có thể được xem như hành động bảo vệ một phòng tuyến thể chế. Sau Cơ quan điều tra VKSND Tối cao, hệ thống điều tra Quân đội là một trong những thiết chế hiếm hoi còn nắm quyền điều tra hình sự nhưng không thuộc Bộ Công an. Việc cả hai cùng đứng trước nguy cơ bị thu hẹp thẩm quyền cho thấy một hướng vận động nhất quán: quyền phát hiện, xác định và xử lý tội phạm đang được kéo dần về một trung tâm.
Khi Cơ quan điều tra của Viện Kiểm sát có nguy cơ bị xóa bỏ, còn Quân đội phải công khai lên tiếng bảo vệ thẩm quyền điều tra của mình, vấn đề không còn là sửa đổi một đạo luật. Đó là cuộc định hình lại cán cân quyền lực bên trong chế độ, trong đó Bộ Công an đang tiến gần hơn đến vị trí gần như độc quyền đối với toàn bộ quá trình điều tra hình sự. Câu hỏi cốt lõi ở đây là: Trong một nhà nước vốn đã bác bỏ tam quyền phân lập, những khoảng cách chức năng hình thức có còn được phép tồn tại hay không? Nếu câu trả lời là không, “quyền lực thống nhất” sẽ không còn mang nghĩa phối hợp giữa các cơ quan nhà nước, mà có nguy cơ trở thành quyền lực tập trung vào người đang kiểm soát bộ máy Công an. Kết luận: Ai kiểm soát người đang kiểm soát tất cả? Tam quyền phân lập chưa bao giờ tồn tại ở Việt Nam. Nhưng điều đang diễn ra hiện nay còn đi xa hơn việc bác bỏ một mô hình phương Tây. Đó là quá trình thu hẹp cả những ranh giới chức năng mà chính Hiến pháp Việt Nam từng thừa nhận là cần thiết để phân công và kiểm soát quyền lực. Việc Tổng Bí thư đồng thời giữ chức Chủ tịch nước, cán bộ Công an được đưa sâu vào bộ máy Đảng và chính quyền, cùng đề xuất chuyển quyền điều tra sai phạm tư pháp về Bộ Công an cho thấy một xu hướng nhất quán. Lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ chế độ đang từng bước trở thành lực lượng tổ chức nhân sự, định hình pháp luật, điều tra xã hội và điều tra cả những người có trách nhiệm kiểm soát mình. Tập trung quyền lực có thể tạo ra tốc độ, nhưng không tự sinh ra trách nhiệm giải trình. Khi Viện Kiểm sát bị tước một công cụ kiểm soát, còn Quân đội phải công khai bảo vệ thẩm quyền điều tra, cái mất đi không chỉ là quyền hạn của hai cơ quan. Đó là những đối trọng nội bộ ít ỏi còn sót lại trong một hệ thống vốn đã thiếu kiểm soát độc lập. Bởi vậy, câu hỏi cuối cùng không chỉ là ai kiểm soát Công an, mà là: còn ai có thể kiểm soát người đang sử dụng Công an để kiểm soát toàn bộ hệ thống?
_________
Chú thích:
(1) https://gatewayduthaoonline.quochoi.vn/uploadFiles/host/local/2026/7/1/10/2bfef179120d44ebb77372968161e802.pdf (Xem trang 7 & 8)
(2) https://www.voatiengviet.com/a/khai-tru-dang-tam-quyen-phan-lap/4160872.html
(3) https://baochinhphu.vn/bai-viet-cua-tong-bi-thu-to-lam-tinh-gon-manh-hieu-nang-hieu-luc-hieu-qua-102241105172459096.htm
(4) https://www.cambridge.org/core/books/abs/how-dictatorships-work/doubleedged-swords/35DF87F1D5BCA0CCCC1BCC55EA256D4B
(5) https://congan.com.vn/an-ninh-kinh-te/triet-pha-duong-day-buon-lau-28000-vien-kim-cuong-vao-viet-nam-doanh-thu-uoc-tinh-khoang-280-ty-dong_194911.html
(6) https://congan.com.vn/vu-an/phong-su/bai-4-khi-kim-cuong-nhan-tao-duoc-phu-phep-thanh-tu-nhien_195194.html
(7) https://nhandan.vn/thong-bao-hoi-nghi-lan-thu-ba-ban-chap-hanh-trung-uong-dang-khoa-xiv-post977682.html
(8) https://vietnamnet.vn/thieu-tuong-to-anh-dung-lam-chu-tich-tinh-thanh-hoa-2539457.html?utm_source=chatgpt.com
(9) https://nhandan.vn/thong-bao-hoi-nghi-lan-thu-ba-ban-chap-hanh-trung-uong-dang-khoa-xiv-post977682.html
(10) https://www.qdnd.vn/phap-luat/cac-van-de/can-giu-nguyen-vi-tri-phap-ly-va-vai-tro-to-tung-cua-co-quan-dieu-tra-trong-quan-doi-nhan-dan-1048275
Khi Cơ quan điều tra của Viện Kiểm sát có nguy cơ bị xóa bỏ, còn Quân đội phải công khai lên tiếng bảo vệ thẩm quyền điều tra của mình, vấn đề không còn là sửa đổi một đạo luật. Đó là cuộc định hình lại cán cân quyền lực bên trong chế độ, trong đó Bộ Công an đang tiến gần hơn đến vị trí gần như độc quyền đối với toàn bộ quá trình điều tra hình sự. Câu hỏi cốt lõi ở đây là: Trong một nhà nước vốn đã bác bỏ tam quyền phân lập, những khoảng cách chức năng hình thức có còn được phép tồn tại hay không? Nếu câu trả lời là không, “quyền lực thống nhất” sẽ không còn mang nghĩa phối hợp giữa các cơ quan nhà nước, mà có nguy cơ trở thành quyền lực tập trung vào người đang kiểm soát bộ máy Công an. Kết luận: Ai kiểm soát người đang kiểm soát tất cả? Tam quyền phân lập chưa bao giờ tồn tại ở Việt Nam. Nhưng điều đang diễn ra hiện nay còn đi xa hơn việc bác bỏ một mô hình phương Tây. Đó là quá trình thu hẹp cả những ranh giới chức năng mà chính Hiến pháp Việt Nam từng thừa nhận là cần thiết để phân công và kiểm soát quyền lực. Việc Tổng Bí thư đồng thời giữ chức Chủ tịch nước, cán bộ Công an được đưa sâu vào bộ máy Đảng và chính quyền, cùng đề xuất chuyển quyền điều tra sai phạm tư pháp về Bộ Công an cho thấy một xu hướng nhất quán. Lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ chế độ đang từng bước trở thành lực lượng tổ chức nhân sự, định hình pháp luật, điều tra xã hội và điều tra cả những người có trách nhiệm kiểm soát mình. Tập trung quyền lực có thể tạo ra tốc độ, nhưng không tự sinh ra trách nhiệm giải trình. Khi Viện Kiểm sát bị tước một công cụ kiểm soát, còn Quân đội phải công khai bảo vệ thẩm quyền điều tra, cái mất đi không chỉ là quyền hạn của hai cơ quan. Đó là những đối trọng nội bộ ít ỏi còn sót lại trong một hệ thống vốn đã thiếu kiểm soát độc lập. Bởi vậy, câu hỏi cuối cùng không chỉ là ai kiểm soát Công an, mà là: còn ai có thể kiểm soát người đang sử dụng Công an để kiểm soát toàn bộ hệ thống?
_________
Chú thích:
(1) https://gatewayduthaoonline.quochoi.vn/uploadFiles/host/local/2026/7/1/10/2bfef179120d44ebb77372968161e802.pdf (Xem trang 7 & 8)
(2) https://www.voatiengviet.com/a/khai-tru-dang-tam-quyen-phan-lap/4160872.html
(3) https://baochinhphu.vn/bai-viet-cua-tong-bi-thu-to-lam-tinh-gon-manh-hieu-nang-hieu-luc-hieu-qua-102241105172459096.htm
(4) https://www.cambridge.org/core/books/abs/how-dictatorships-work/doubleedged-swords/35DF87F1D5BCA0CCCC1BCC55EA256D4B
(5) https://congan.com.vn/an-ninh-kinh-te/triet-pha-duong-day-buon-lau-28000-vien-kim-cuong-vao-viet-nam-doanh-thu-uoc-tinh-khoang-280-ty-dong_194911.html
(6) https://congan.com.vn/vu-an/phong-su/bai-4-khi-kim-cuong-nhan-tao-duoc-phu-phep-thanh-tu-nhien_195194.html
(7) https://nhandan.vn/thong-bao-hoi-nghi-lan-thu-ba-ban-chap-hanh-trung-uong-dang-khoa-xiv-post977682.html
(8) https://vietnamnet.vn/thieu-tuong-to-anh-dung-lam-chu-tich-tinh-thanh-hoa-2539457.html?utm_source=chatgpt.com
(9) https://nhandan.vn/thong-bao-hoi-nghi-lan-thu-ba-ban-chap-hanh-trung-uong-dang-khoa-xiv-post977682.html
(10) https://www.qdnd.vn/phap-luat/cac-van-de/can-giu-nguyen-vi-tri-phap-ly-va-vai-tro-to-tung-cua-co-quan-dieu-tra-trong-quan-doi-nhan-dan-1048275


































































































































































